Thứ Ba, 31 tháng 3, 2020

Overlord Vol 14 vietsub: Chương 1: Nước đi bất ngờ! Phần 1


Cách ly xã hội, ngồi nhà dịch truyện cho ae. Mọi người nghiêm chỉnh chấp hành quy định của thủ tướng, ở yên tại chỗ và không ra ngoài nếu không cần thiết.


CHƯƠNG 1 NƯỚC ĐI BẤT NGỜ


Nhấm 1 ngụm rượu lớn từ chiếc cốc gần như được rót tràn.
Đây từng là thứ mà anh không bao giờ có cơ hội nếm được trong quá khứ, nhưng bây giờ hương vị của loại rượu hàng đầu này đang chảy xuống cổ họng anh dần trở nên quen thuộc.
Anh ta ợ ra một tiếng thật to mùi ngọt thơm của hơi rượu khi anh đặt chiếc cốc lớn xuống bàn, với một nửa vẫn còn trong cốc. Nếu như đây là cái cốc gỗ mà anh đã từng sử dụng trong quá khứ, anh sẽ không ngần ngại mà quăng nó xuống, nhưng anh không dám làm vậy với chiếc cốc gốm này.
Tuy nhiên, thậm chí dù anh có làm vỡ nó anh cũng không phải đền tiền gì cả, sau cùng thì, quán bar này được được chuẩn bị bởi người hỗ trợ bí mật của anh, Hilma Cygnaeus. Mọi thứ đều được miễn phí cho bất kỳ quý tộc nào được anh dẫn tới nơi này, thậm chí cả những khách đi kèm với họ.
Loại hình đầu tư này có thể hiểu được khi một người định mệnh trở thành một quý tộc quyền lực như anh ta, Nam tước Philip Dayton Đạiyre Montserrat.
Tất cả những gì anh phải làm là thể hiện sự biết ơn của mình và báo đáp lại những ơn huệ cho cô ta sau này,  hiện giờ mọi thứ đều đang được giữ theo guồng của nó.
Đấy chính là nguyên tắc, thậm chí với cả Hilma, người giàu có vượt xa so với Philip, vẫn chỉ là một thường dân và vẫn phải cúi đầu trước những người quyền lực. Có lẽ đó là lý do tại sao cô ta lại cố gắng miệt mài để trở nên thân thiết với một quý tộc như Philip bằng việc hỗ trợ đảng phái của anh trong mọi phương diện.
Đây là sự thể hiện rõ việc phân chia kẻ yếu và kẻ mạnh trong thế giới này – sự khác nhau về tước vị.
Tuy nhiên, anh nợ cô một ân huệ lớn cho tất cả những nỗ lực của cô ta.
Là một quý ông tự chịu trách nhiệm về các khoản nợ của mình, Philip hy vọng sẽ cải thiện vị thế xã hội của mình càng sớm càng tốt. Hilma cũng nên hy vọng anh ta có được quyền hạn trên cấp bậc của nam tước ít nhất.
Sau đó, anh ấy phải trả nợ.
Nếu những ân huệ đó không được hoàn trả càng sớm càng tốt, anh ta sẽ bị mắc kẹt trong nhượng bộ, phải xin phép ngay cả đối với những việc mà cá nhân anh ta muốn làm.
Để có quyền tự do làm bất cứ điều gì anh ta muốn và quyền sử dụng quyền hạn của anh ta khi anh ta thấy phù hợp, đó là những giấc mơ của Philip.
Nhưng…
“Tại sao mọi thứu không diễn ra theo cách mình tính!”
Anh không còn giữ được cảm xúc thật của mình. Philip đã thăm dò xung quanh. Quán bar này không phải là một quán bar mà thường dân hay lui tới. Hilma đã chuyển đổi một trong những biệt thự của mình thành một quán bar giảm sự ồn ào gây chú ý. Vì vậy, mặc dù giọng nói của anh ấy không quá to, nhưng nếu có ai đó ở xung quanh họ có lẽ sẽ nghe thấy anh ấy.
 Sau khi xác nhận rằng không ai đang nhìn về phía mình, Philip đã bình tĩnh lại.
Cho phép người khác phát hiện ra rằng anh ta đã thất bại sẽ là điều ô nhục.
Đúng vậy - anh đã thất bại.
Chết đi, tất cả các ngươi là rác rưởi!
Philip nuốt ngụm rượu như thể nó thực sự có thể khơi dậy những cảm xúc mãnh liệt trong lòng anh. Điều này chỉ khiến anh kích động hơn nữa vì vội vàng, những giọt rượu đã rỉ ra từ khóe môi, khiến da và quần áo của anh cảm thấy bết dính.
Biểu hiện của Philip uốn éo trong giận dữ.
 Nếu tất cả đã đi theo kế hoạch của anh, sản lượng từ lãnh thổ của anh sẽ được nhân lên và anh đáng ra được bao quanh bởi những người biết ơn vì anh là chúa tể mới của họ. Tên của anh ấy nên được biết đến sau khi tất cả các quý tộc láng giềng của anh bắt kịp những thành tựu của anh ấy.
Vậy, tại sao mọi việc lại thành ra thế này?
Không chỉ có năng suất ngũ cốc của vùng đất của anh ta bắt đầu giảm, anh ta còn cảm thấy như thể những người dân làng mà anh ta đã đến thăm đều nhìn chằm chằm vào anh ta với sự khinh miệt.
Những tên khốn xấc xược!
 Cuối cùng, anh là người đứng đầu nhà của Montserrat, một gia đình có lịch sử lâu đời, những người dân làng đó nên biết rõ họ nên tôn trọng chúng như thế nào. Có thể nào tất cả dân làng đã lười nhác trong một nỗ lực để làm suy yếu vị trí của mình?
Đó là điều chắc chắn có thể.
Thế giới tràn ngập những người ngu ngốc, những người sẽ ghen tị với những người khác về tài năng của họ. Họ thậm chí không thể hiểu được tài năng của anh ấy và chỉ chế giễu và ghen tị với những người có tài năng. Theo cách đó họ có thể tạo ra một ảo ảnh của kẻ vĩ cuồng.
Không, đó không phải là loại người duy nhất trên thế giới. Có rất nhiều dân làng ở đó, phải có một số lý do khác cho nó. Chẳng hạn, một lãnh chúa láng giềng có thể đã trả tiền cho họ để phá hoại tham vọng chính trị của Philip.
Nó chắc chắn không phải là không thể.
Nói chung, nếu bạn tập trung sản xuất vào hàng hóa có giá trị hơn, doanh thu sẽ tự nhiên tăng theo tỷ lệ rất lớn. Điều này là lẽ thường. Sẽ có ý nghĩa khi dành tất cả đất nông nghiệp có sẵn cho các loại cây trồng có giá trị hơn và mua ngũ cốc từ các thương nhân?
Rõ ràng là số người không đồng ý với anh ta là vô số.
Cực kỳ rác rưởi! Làm sao để mình có thể hỏi Hilma về cách trừng phạt những kẻ ngốc? Nếu mình làm điều đó, chúng chắc chắn sẽ bắt đầu làm việc chăm chỉ cho mình một lần nữa! Mình vẫn cần phải điều tra xem họ có âm mưu chống lại mình không, chúa tể của họ! Không, chờ đã. Nếu nó có một thứ gì đó đơn giản như muốn trừng phạt, thì nó sẽ ổn nếu tôi tự mình chấp nhận nó, phải không?
Theo lý thuyết, nó cũng như việc quất roi lũ bò hay ngựa để khiến chúng nghe lời hơn.
Đúng thế, không cần phải nói với Hilma về tất cả chuyện này. Nếu không cuối cùng mình lại nợ thêm cô ta một ân huệ nữa từ chuyện này… Ừm, Hilma rất tốt với mình được một thời gian rồi, đã đến lúc để mình báo đáp lại sự rộng lượng của cô ấy…
Một đại quý tộc tương lai, món nợ với một thường dân như Hilma có thể được xóa, nó là một tình huống dễ hiểu. Nhưng than ôi, nếu như làm như vậy thì khiến anh không khác gì một kẻ cướp tầm thường cả. Sự quý phái của những quý tộc khiến hành động như vậy thật là đáng khinh, vậy anh nên sớm trả lại cho cô nhiều nhất có thể.
Sẽ là một vấn đề lớn nếu anh để Hilma có thứ gì đó đe dọa anh vì sự hào phóng của mình. Nếu điều đó xảy ra, Hilma luôn có cái để mọi thứ theo cách của mình và khiến Philip im lặng.
Câu hỏi ở đây là, cái gì là tốt nhất để báo đáp cho cô trong trường hợp này đây…?
Nếu anh ấy đi theo thỏa thuận trước đó của họ, anh sẽ phải trả lại cho cô ấy số vàng thu được từ doanh thu tăng thêm từ vùng đất của anh, nhưng điều đó rõ ràng là không thể - hiện tại, sẽ rất khó để làm điều đó vào lúc này.
Vậy điều gì mà anh ta có thể làm sẽ vừa thể hiện sự thông minh của mình, vừa thúc đẩy sức mạnh phe phái mới thành lập để mang lại lợi ích cho Hilma?
Nói vậy, nhưng mình vẫn chưa có quyền kiểm soát phe này…
Là một thành viên của phe này, Philip đã có cơ hội kết nối với tất cả mọi người.
 Mặc dù số lượng thành viên ủng hộ ý kiến cho rằng Philip nên trở thành người lãnh đạo phe phái đang tăng lên đều đặn, anh đã không nhận được sự ủng hộ từ toàn bộ tầng lớp quý tộc.
 Hilma đã hỗ trợ anh ta trong việc theo đuổi đó, nhưng xem xét tuổi tác, vị thế xã hội, vân vân và vân vân, vẫn còn một số trở ngại lớn mà anh ta phải vượt qua. Nếu Philip ở vào vị trí của họ, anh cũng sẽ có khuynh hướng đồng ý với quyết định của họ.
Bài phát biểu tương tự của một bá tước cao cấp và một nam tước thiếu niên sẽ không có sự thuyết phục cùng đẳng cấp.
Nhưng nó nghe giống như họ sẽ theo truyền thống của cách các phe phái được thành lập? Philip nghĩ.
Là thành viên của một phe mới, họ không thể hành động như một tổ chức già nua mà nên đưa ra những thay đổi căn bản vào hệ thống. Là một người đàn ông có can đảm để thử nghiệm và đổi mới, Philip là người phù hợp hoàn hảo cho vai trò lãnh đạo trong phe này.
Tất cả những kẻ khác chỉ là thiếu sự linh hoạt.
Mờ mắt bởi cảm giác cáu kỉnh của mình, Philip không nhận thấy cốc của mình bằng cách nào đó đã trở nên trống rỗng.
“Oy! Thêm rượu!”
“Vâng, thưa ngài.”
Một số hầu gái trông giống như cô làm việc tại cơ sở đi qua, nên anh ta hô to ra lệnh cho cô ấy.
Sau khi cúi đầu thật sâu, cô bước đi một cách kỳ quặc, như thể cố tạo một tư thế, và Philip không thể rời mắt khỏi cô. Có phải vì đồng phục của cô quá mỏng? Người ta có thể hình dung ra hình dạng quả mông của cô.
“Oof”.
 Sự cuốn hút hấp dẫn rõ ràng là một nét đáng để phô trương, những người giúp việc này đã thể hiện sự hiểu biết rõ ràng về những gì tạo nên sự tương tác chấp nhận được giữa cấp trên và cấp dưới thông qua thái độ làm việc của cô. Điều này làm Philip rất hài lòng.
Philip đã mượn hai người giúp việc từ Hilma, Không phải là người mà anh đang nhìn chằm chằm vào.
Những người phụ nữ này sẽ làm bất cứ điều gì bạn yêu cầu họ, bạn thậm chí có thể làm cứng lương của họ. Mọi việc nhà của Philip đều đã được họ xử lý. Hilma cũng đề nghị những người như quản gia và thương nhân độc quyền.
Mặc dù Philip muốn sa thải những người đã làm việc cho gia đình của mình trong một thời gian dài và chỉ cần giữ các thuộc cấp của mình trong tay, nhưng cha của anh kịch liệt phản đối lời đề nghị đó đã khiến anh bỏ cuộc. Chà, nếu anh ta là người trả tiền cho những người hầu đó thì anh ta chắc chắn sẽ sa thải họ để tiết kiệm chi phí.
Khi Philip mơ hồ nghĩ về những vấn đề này, ai đó đột nhiên nói với anh.
“Ồ Này, Nam tước Montserrat. Có chuyện gì vậy? Anh gặp rắc rối à.”
Anh quay đầu về phía giọng nói và thấy hai quý tộc trước mặt.
Họ đã thừa kế tước hiệu nam tước cùng một lúc, những người thuộc cùng phe. Một trong số họ mang theo một chiếc cốc rượu lớn đi trước trong khi người kia cầm một đĩa hạt.
"Oh! Nam tước Delvin và Nam tước Rokerson!”
 Nam tước Delvin là một người đàn ông thiếu sự tôn nghiêm và uy tín đáng có ở một quý tộc do tầm vóc thấp bé và ngoại hình thiếu sự tinh tế. Khía cạnh duy nhất của anh ta phù hợp với địa vị của mình chính là y phục, vì vậy nếu anh ta mặc quần áo thông thường, không ai có thể nói rằng anh ta là quý tộc. Bạn có thể thuyết phục một nhóm lớn để người ta tin rằng anh ta chỉ là một diễn viên giả vờ là một nhà quý tộc cho một vở kịch hài.
Ngược lại, Nam tước Rokerson thể hiện một hình dáng oai hùng và mạnh mẽ. Một người đàn ông vạm vỡ ở nhiều góc độ. Mặc dù anh ta là một người đàn ông thể chất cứng cáp, anh ta lại không thể giữ ý kiến ​​của riêng mình mà không bị người khác tác động. Trong mắt Philip, Rokerson còn dễ bảo hơn là ra lệnh cho người khác.
Lãnh địa của họ nằm cạnh nhau nên nhìn chung thì điều bình thường khi họ làm việc cùng với nhau. Philip nhớ ra họ bởi vì ghi chú trong tâm trí anh khiến anh bản thân phải nhớ trong lần gặp đầu tiên, do đó Tại sao không cứ làm việc độc lập như mình?
“Ghế kia đã có ai ngồi chưa?”
“Ồ, cứ tự nhiên, mời ngồi.”
Rokerson khẽ gật đầu và ngồi xuống bên cạnh Delvin. Nữ hầu gái có vẻ như canh thời gian hoàn hảo khi cô bước đến với rượu trên khay.
“Nào, Dzô!”
“Đó là vinh hạnh của chúng tôi!”
Theo truyền thuyết nói rằng, hành động cụng ly nhau trong buổi tổ chức gặp mặt là một cách để trộn rượu trong 2 cốc lại với nhau, minh chứng rằng không có cái nào bị bỏ độc. Philip biết điều này và đã sử dụng lực nhiều hơn cần thiết.
Rượu văng ra cả bàn.
“Ồ!”
Một chút rượu đã rớt trung vào trang phục của Nam tước Delvin.
Sẽ thật thô lô khi nói rằng bây giờ trang phục của anh ta cuối cùng cũng đã phù hợp với vẻ ngoài, nhưng mà trang phục của anh ta, trong khi trông rất quý tộc nhưng nó không còn mới và sạch sẽ nữa. Không, chính xác hơn mà nói rằng nó khiến anh nhớ lại một phong cách truyền thống, thứ mà Philip cũng đã mặc trong quá khứ, đồ truyền thừa lại từ những người anh lớn.
Philip cảm thấy tội nghiệp.
Những gì anh đang mặc hiện giờ là loại lụa hàng đầu mà anh đã được Hilma chuẩn bị cho. Nói cách khác, hai người đó không đủ giá trị để đáng nhận được sự đầu tư từ Hilma.
Philip suy ngẫm về bi kịch của sự khác biệt rõ ràng trong triển vọng tương lai của họ so với anh khi anh hỏi,
“Vậy hai anh cũng uống ở đây à?”
“-ừmm, đúng thế, đúng thế. Chúng tôi chỉ ở đây để uống và rất ngạc nhiên khi thấy rằng Nam tước Monserrat cũng ở đây, vì vậy chúng tôi đã đến để tỏ lòng kính trọng! Đúng không?!”
“Đúng như anh nói, Nam tước Rokerson”
“Không không không, cái gì mà để tỏ lòng kính trọng chứ? Không phải chúng ta ngang hàng nhau sao? Những người đồng chí của nhau?”
“Ồ! Tôi chưa từng nghĩ một người vĩ đại như Nam tước Monterrat lại xem những người như chúng tôi là ngang hàng đây! Điều đó khiến chúng tôi thật sự thích thú! Đúng không?!”
“Đúng như anh nói. Bây giờ, nếu anh muốn, thử chút này đi.”
Người đàn ông ở phía đối diện anh chóng đưa tới chiếc khay.
“Cảm ơn rất nhiều, Nam tước Rokerson.”
“Ôi trời! Chúng ta đâu phải là người lạ đâu, Nam tước Monterrat. Cứ thoải mái gọi tôi là Wayne và anh ta là Igthorn.”
“Hiều rồi, vậy tôi cũng rất vui nếu hai anh gọi tôi là Philip.”
Ba người họ cùng nhau cười ấm áp trong khi nốc những ly rượu.
“Mà này – Philip-sama, có chuyện gì làm anh bận lòng à? Lúc nãy trông như anh đang gặp rắc rối.”
“Lúc nãy?” Khi đã thấm hơi rượu – đúng thế, khi tâm trí anh có chút đờ đẫn, cơn giận trong lòng lại lập lòe cháy lên.
“À, những tên ngu ngốc vô dụng khiến tôi đau đầu. Ồ, ý tôi là những tên thường dân sống trong lãnh địa của tôi.”
“Ra vậy, tôi hoàn toàn có thể hiểu được! Tôi hoàn toàn có thể hiểu được một người khôn ngoan như Philip-Kakka sẽ nổi giận về những kẻ không có hy vọng nào nắm bắt được suy nghĩ của anh. Những người bình thường như chúng tôi không cùng cấp độ như anh, đúng không nào?”
“Chính xác, tôi hoàn toàn có thể hiểu được một người thông minh như Philip-kakka nổi giận về chuyện như vậy.”
Philip như được gãi đúng chỗ ngứa khi có người đồng thuận với anh.
“Hai cậu hiểu được những gì tôi đang trải qua sao?”
“Ừm, đúng thế, đúng thế. Mặc dù tôi không được nổi trội như Philip-kakka, tôi cũng từng trải nghiệm tương tự như anh đang trải qua mà.”
“Chính xác – mà hình như chúng ta hết rượu rồi – oy! Sao cô không rót thêm cho Philip-kakka đi!”
Nữ hầu gái được gọi ngay lập tức mang đến một chum rượu đi tới chỗ Philip. Anh nâng chiếc cốc của mình, và giờ nó đã được rót đầy rượu.
“Nào, chúng ta cùng cụng ly thêm lần nữa nào!”
Những chiếc cốc cụng vào nhau.
Philip uống ừng ực rượu của mình.
Ngon.
Anh cảm thấy như rượu bia chưa bao giờ ngon hơn lúc này, có lẽ đó là vì anh ấy chia sẻ đồ uống với những người đồng cảm.
Hầu hết các thành viên của phe mới đã chọn cách xa Philip, một lý do là Philip đang ở vị trí lãnh đạo của phe; do đó, anh ấy đã có thể kết bạn. Đó là lý do tại sao Philip có tâm trạng tốt như vậy, hai người đã tiếp cận anh ta đã cho anh ta sự an ủi. Anh vui mừng đến mức muốn khoác vai với họ.
“A, Philip-Kakka! Tôi rất vinh hạnh khi được khoát vai anh, nhưng rượu của anh sẽ tràn ra mất. Sao anh không hạ độ cao nó trước và rồi… ồ.”
Anh lại đổ một ít rượu. Mặc dù nó là miễn phí, nhưng lãng phí cũng sẽ xúc phạm với Hilma.
Philip bỏ tay anh ra ngoài người quý tộc đó và uống một cách lịch sự.
“Whoah! Như những gì tôi đoán về anh, anh một tửu lượng rất khá, đúng không?!”
“Đúng thế, đúng là Philip-sama!”
“Psssht! Không không, không phải đâu. Chỉ là rượu trở nên ngon hơn khi được thưởng thức cùng với những quý tộc nổi bật như hai anh.”
“Không thể tin được! Tuyệt đối không thể tin được! Kakka nói những lời đó làm trái tim tôi ngập tràn hạnh phúc. Vì hai chúng tôi có tửu lượng rất kém, chúng tôi không thể làm gì hơn ngoài việc tán dương khả năng của anh.”
“Ể? Hai anh không thể uống được nhiều à?”
Hai bọn họ vẫn giữ cốc đầu tiên và mức rượu hầu như chưa giảm nhiều.
“Thật xấu hổ khi phải thừa nhận, nhưng mà nói thật, cả hai chúng tôi đều không hợp rượu lắm, đúng không?!”
“Đúng thế, nhưng vì chúng tôi ở đây mà không uống tý gì cũng trông thật khó coi, vậy nên chúng tôi chỉ nhấp vài ngụm nhỏ.”
“Bởi vì chúng tôi không uống được rượu, chúng tôi khá là ganh tỵ với những người có thể như Philip-kakka. Đây, đây, uống phụ chúng tôi 1 ít.”
Philip xuôi theo những lời mời của họ và uống hết cốc này đến cốc khác. Anh uống càng nhiều, đầu càng nhẹ đi. Xung quanh lúc này quay cuồng trong khi mặt anh đang bắt đầu đỏ bừng.
“Giờ thì nói lại chuyện lúc nãy. Tôi nhớ rằng Philip-kakka có đề cập đến những tên ngu ngốc trong vùng đất của anh, vậy chính xác là chuyện gì đã xảy ra vậy?”
“Hử? À, là nó, tôi đã nói về nó chưa nhỉ?”
“Đúng rồi, nãy anh có đề cập đến chuyện như vậy… có vẻ anh uống hơi nhiều một chút, tôi có nên mang qua đây một ít đồ uống không cồn không? Nghe được không?”
“Đúng thế. Philip-kakka, anh có muốn uống chút nước không? Nước được phục vụ ở đây không dính rêu đâu.”
“Ẻê--, không cần đâu. Tôi ổn, tôi ổn.” máu nóng đang tràn qua khắp mặt, không cần gương anh cũng biết rằng mặt mình giờ đã đỏ khè. “… ahhh, tôi đang nói đến chuyện buồn của tôi. Tôi phá sản rồi, phá sản.”
“Chúng ta cũng đang trong tình huống tương tự, đúng không?”
“Đúng thế, lãnh địa của chúng ta không hẳn là trù phú gì nhiều.”
“không không. Nó không phải những gì anh nghĩ. Nếu những tên nông dân vô giá trị chịu làm theo những gì tôi ra lệnh, thì đã có cả núi tiền chảy vào túi tôi rồi. Nhưng chúng không chịu làm việc đủ chăm chỉ và cũng cũng không chịu nghe lời. Tất cả là lỗi của chúng. Từng tên trong số chúng đều là những kẻ vô giá trị.”
“Ôh! Philip-kakka hoàn toàn đúng. Thế giới này đầy rẫy những kẻ rác rưỡi vô giá trị. Tôi có thể hiểu sự khó chịu của anh! Nhân tiện, sản phẩm đặc biệt của lãnh địa anh là gì vậy, Philip-kakka?”
“Hiện tại không gì ngoài sản phẩm nông nghiệp. Khốn kiếp.”
Rất nhiều thử nghiệm đã được tiến hành trên các khía cạnh khác nhau của sản xuất, nhưng chưa có thử nghiệm nào mang lại kết quả.
“Sản phẩm nông nghiệp, hừ… sẽ thật tốt nên như có vài loại sản phẩm độc đáo, nếu không thì…”
“Sản phẩm nông nghiệp thông thường không bán được nhiều, nhưng cũng đủ mong đợi.”
Hai quý tộc đó nói rất nhiều về quan điểm của họ.
Họ nói đúng, đó là tại sao cần phải thu hoạch hoa màu có giá trị cao hơn. Nó cũng rất là liều lĩnh khi mà họ không thể thu hoạch hoa màu trong ngắn hạn, và sự thật rằng liệu hoa màu có canh tác được hay không cũng chưa hoàn toàn được nghiên cứu kỹ. Thậm chí vậy, nó vẫn cần phải được nghiên cứu trong tương lai, những kẻ nông dân ti tiện đó luôn luôn sử dụng “việc chúng tôi ngập mặt” như một cái cớ thậm chí khi được ra lệnh trực tiếp.
“Xem xét từ tình hình hiện tại, nếu không có gì thay đổi vậy tôi chỉ có thể đợi một vụ thất thu để giá ngũ cốc cao hơn!”
“Thế còn lãnh thổ của anh thì s-“
Wayne chọc Igthorn bằng khuỷu tay và sau đó anh lại gần Philip để thì thầm.
“Anh có thể đúng, nhưng ngay cả khi một vụ mùa thất bát xảy ra, giá vẫn không nhất thiết phải tăng. Anh có biết rằng có một lượng lớn ngũ cốc giá rẻ đang được vận chuyển từ Vương quốc Sorcerous đến Vương quốc? Vì vậy, giá cho sản phẩm thông thường khó có thể dao động nhiều và sẽ không có khả năng cho bất kỳ sản phẩm không có giá trị gia tăng nào có thể có giá cao.”
“Cái gì!?”
“À, Philip-kakka, anh hơi lớn tiếng quá.”
Philip bất động thăm dò xung uanh, hạ thấp giọng, và rồi nói với Wayne, “Thật chứ?”
“Mhm, thông tin được lấy từ các nguồn đáng tin cậy, nó đã được lan truyền giữa một số thương nhân ở thủ đô. Rõ ràng Vương quốc Sorcerous đã lưu trữ một lượng lớn ngũ cốc trong các nhà kho thuộc sở hữu của các thương nhân ở thủ đô. Người ta nói rằng họ thậm chí được phép bán chúng, nhưng Vương quốc Sorcerous rõ ràng có ưu tiên đầu vào về cách họ đang được sử dụng.”
“Hả? Vậy là không phải thương nhân nhập khẩu hàng hóa từ Vương quốc Sorcerous để bán ở đây, mà là Vương quốc Sorcerous đang lưu trữ thực phẩm trong Vương quốc?”
“Đúng thế. Tôi không biết chi tiết nhưng sự thật là thực tế là nó chỉ để cất trữ và Vương quốc Sorcerous đã trả phí lưu trữ hay là họ thuê cho các nhà kho? Trong mọi trường hợp, các thương nhân kiếm tiền từ thỏa thuận đó. Đó không phải là nhiều, nhưng nó vẫn được cái gì đó.”
“…Có phải người ta cho thuê nhà kho của họ dễ dàng vậy sao?”
“Thông thường sẽ rất khó để đảm bảo an ninh kho. Đó không phải là khu vực bị tất công bởi lũ quỷ hồi đó sao? Tôi nghe nói rất nhiều nhà kho trống rỗng và vì vậy các chủ sở hữu vui vẻ cho thuê chúng. Do đó, miễn là ngũ cốc vẫn còn ở đó, thương nhân không có khả năng tăng giá thực phẩm. Thật dễ dàng để tưởng tượng mọi người nói những điều như nếu nó đắt hơn, tôi muốn mua từ Vương quốc Sorcerous khi giá tăng. Ồ đúng rồi, anh có biết về kho chứa ngũ cốc khổng lồ của E-Rantel không?”
“Không, không. Chúng thì sao?”
“Trong kho chứa khổng lồ này được yểm phép [Bảo tồn], thực phẩm sẽ không bao giờ bị thối rữa, từ sức mạnh của một vật phẩm ma thuật. Cho đến gần đây, các khẩu phần quân sự cho hơn một trăm ngàn binh sĩ đã được thu thập đều đặn để chuẩn bị cho các cuộc chiến hàng năm với Đế Quốc. Thu thập thực phẩm cần có thời gian vậy nên nó có thể bị thối trong quá trình đó, chưa kể rằng việc có nhiều thời điểm rất khó thu thập thực phẩm. Kho chứa khổng lồ đó được xây dựng để chống lại những vấn đề này. Rõ ràng vật phẩm ma thuật không phải là một thứ gì đó có thể được vận chuyển đi nơi khác, vì vậy rõ ràng nó chính là món quà được tặng cho Vương quốc Sorcerous. Điều đó có nghĩa là ngũ cốc dư của Sorcerous Kingdom có thể được lưu trữ ở đó trong nhiều năm.”
“Thậm chí nếu chỗ thức ăn đó được tích trữ nhiều năm, Vương quốc Sorcerous không phải là quốc gia với 1 thành phố duy nhất, E-Rantel. Làm sao mà họ có thể sản xuất được nhiều lương thực như vậy chứ?”
Thậm chí dù cho tin đồn có lan truyền khắp Vương Quốc thì giá thực phẩm cũng chỉ giảm 1 ít dựa theo số dân lớn của Vương Quốc.
“Ồ, về chuyện đó. Theo một vài lời đồn đáng kinh ngạc rằng Vương Quốc Sorcerous sử dụng các sinh vật Undead để cánh tác trên nông trại; và kết quả là, chúng đã thúc đẩy năng suất sản xuất lương thực của họ. Thậm chí chỉ với một vùng lãnh thổ nhỏ cũng tạo được sản lượng ngang với toàn bộ Vương Quốc. Nếu như anh nghĩ về điều đó, chúng ta đang nói về những undead không hề biết mệt mỏi hay cần nghỉ ngơi. Nhưng, chà. Nếu anh nghĩ rằng lương thực được tạo ra bằng những undead đó thì khó mà không cảm thấy kinh tởm.”
“Cái gì? Không phải như vậy là quá gian lân sao!”
Philip không thể làm gì khác ngoài hét lên. Sorcerer King có thể dễ dàng hoàn thành đươc những gì anh không thể với tới dù anh có cố gắng thế nào đi nữa. Tất cả những nỗi đau mà anh phải chịu đựng, Sorcerer King cũng đáng bị.
Hay, có lẽ anh cũng nên sử dụng undead cho việc làm nông?
“Nói đến đó, không còn gì nghi ngờ về nó nữa. Rốt cuộc, Thậm chí undead có thể làm việc không mệt mỏi bất kể thời gian,  và họ có sản lượng ngang bằng với Vương Quốc…  Tuy nhiên, sản lượng nông nghiệp của họ khá cao, không có nghi ngờ gì về điều đó. Ngay bây giờ, Vương quốc Sorcerous đang gửi viện trợ lương thực đến THánh Quốc.”
“Viện trợ lương thực?”
“Ừm. Jaldabaoth, Chúa Quỷ mà đã gây sự hỗn loạn ở thủ đô hoàng gia, xuất hiện ở Thánh Quốc. Có vẻ như sự tàn phá của hắn đã gây ra tình trạng thiếu hụt lương thực và Vương Quốc Sorceour hồi đáp bằng cách gửi lương thực được mang từ những thương nhân Vương Quốc như hình thức cứu trợ. Một đoàn xe với những tải đầy ngũ cốc vừa đi ngang lãnh địa của tôi vài ngày trước, nên chắc hẳn là vậy rồi.”
“Kho của các thương nhân còn lại được bao nhiêu nếu như lương thực được đem đi viện trợ cho Thánh Quốc chứ?”
“Đúng vậy, nhưng mà, họ cần dự trữ lương thực đề phòng trường hợp vụ mùa thất bát. Cộng thêm, tôi không nghĩ rằng Vương Quốc Sorcerous sử dụng hết tất cả lương thực của họ để mang đi viện trợ.”
Điều đó cũng hợp lý. Nếu Philip là Sorcerer King, anh cũng sẽ sử dụng những lương thực dư thừa mà cất trong kho một thời gian dài rồi đem đi viện trợ.
“Chính xác. Chà, Thu hoạch thất bát cũng không dễ xảy ra, đúng không?”
“-Đó là lý do thật hên xui nếu chờ đợi thời tiết ảnh hưởng đến tình hình này. Một giải pháp tốt hơn để giải quyết nó. Ví dụ, nếu như đoàn xe cung ứng ngũ cốc của Vương Quốc Sorcerous đột nhiên bất ngờ biến mất, rồi lương thực được sản xuất ở lãnh địa của Philip-kakka sẽ được bán với giá cao hơn. Nói đến nó, anh không thể chỉ gây ra một cuộc chiến với mục tiêu duy nhất là ép kẻ thù phải đốt hết chỗ lương thực cung ứng của họ được.”
Trong một khoảng khắc, có một ý tưởng nảy lên trong đầu Philip.
Nếu thực tế là ngũ cốc không bán được nhiều ngay cả trong những vụ mùa thất bát phụ thuộc vào sự tồn tại liên tục của nguồn cung hạt ngũ cốc của Sorcerous Kingdom, điều gì sẽ xảy ra nếu điều đó biến mất?
Chỉ có một câu trả lời duy nhất.
Giá ngũ cốc sẽ tăng lên.
Câu hỏi tiếp theo: Làm sao mà ai đó có thể khiến ngũ cốc dự trữ của Sorcerous Kingdom bất ngờ biến mất?
Gợi ý trong câu nói của Wayne. Nơi sản xuất ngũ cốc của Sorcerous Kingdom phải sụp đổ. Nhưng, đó không phải là một nhiệm vụ dễ dàng. Sau cùng thì, Philip không thể cứ thể rồi lèn vào Vương Quốc Sorcerous và đốt hết tất cả cánh đồng của họ được, đúng không?
Còn việc ăn trộm ngũ cốc thì sao?
Khoảng khắc khi mà Philip ngũ đến giải pháp này, anh cảm thấy như có một tia sét đang ngang qua người anh.
Theo một cách thông thường, việc chiếm đoạt tài sản của một nước khác là một hành động cực kỳ nguy hiểm. Ngay cả khi không tính đến hậu quả, Philip chỉ đơn giản là không có sức mạnh quân sự để đối đầu với toàn bộ một đất nước tại thời điểm hiện tại. Nhưng, Vương quốc nên xem Vương quốc Sorcerous là kẻ thù của nó. Rốt cuộc, một phần đáng kể của công dân của mình đã bị giết trong chiến tranh. Sẽ thật kỳ lạ khi không xem họ là kẻ thù. Nếu đó là trường hợp khác, liệu có phải là một bước đi tuyệt vời để đánh cắp từ kẻ thù?
Bằng cách đó, Philip sẽ có thể nhận được sự hỗ trợ của tầng lớp thống trị của Vương Quốc và có lẽ thậm chí còn có cơ hội anh ta sẽ được thăng tiến lên một vị trí cao hơn nhờ những đóng góp của mình.
 …Không tệ. Đây có phải là một ý tưởng tuyệt vời?
Nhất cữ lượng tiện, anh cũng có thể bán ngũ cốc lấy từ Vương quốc Sorcerous.
 Điều này giống như giết ba con chim bằng một hòn đá. Một kế hoạch hoàn hảo đến mức không thể cải thiện được. Nhưng, tôi sẽ cướp ngũ cốc như thế nào? Mình có nên thảo luận với Hilma và thuê lính đánh thuê không? Không, điều đó không tốt. Lính đánh thuê không có lòng tự tôn. Chỉ những kẻ ngốc mới để lại dấu vết có thể truy tìm lại chúng và được sử dụng như cái cớ để tống tiền.
Theo logic đó, chỉ những người lính của anh ta có thể làm việc. Anh ấy gọi họ là những người lính nhưng thực tế, họ sẽ chỉ là một vài dân làng có vũ trang. Ông đã cân nhắc việc thành lập một đội quân với những người lính được đào tạo thay vì dân làng chỉ có thể làm công việc đồng áng. Trả tiền cho những người lính với ngũ cốc mà họ sẽ chiếm giữ sẽ là một lựa chọn tuyệt vời.
Tuy nhiên, hành quân thẳng vào lãnh thổ Sorcerous Kingdom vẫn sẽ nguy hiểm
 Lãnh thổ của Philip cách Vương quốc Sorcerous một khoảng rất xa nên chi phí cho một đội quân hành quân không phải là một thứ gì đó mà anh có thể nhún vai.
Không, chờ đã, không phải anh ta đã nói về một số đoàn lữ hành Vương quốc Sorcerous đi ngang qua vùng đất của mình? Nếu tôi tấn công chúng thì sao?
 Một mình Philip đủ để lo liệu được đoàn lữ hành lớn như vậy không? Số lượng dân làng mà anh ta có thể huy động rất hạn chế, nhưng một ưu thế vượt trội về số lượng, đủ để khiến kẻ thù đầu hàng mà không gặp phải sự kháng cự nào, là hoàn toàn cần thiết.
“Hai anh có muốn tán gẫu 1 chút không? Tôi có một thứ muốn thảo luận với hai anh.”
“Có, chuyện gì vậy?”
“Ừm, một chuyện tốt.”
Philip hướng về phía cặp đôi và tự hào bắt đầu giải thích kế hoạch hoàn hảo của mình.
“Cái quái gì vậy, ít nhất là anh nên nói là rất tiếc.” Wayne chế giễu sau khi nói tạm biệt Philip.
Trang phục hiện giờ đã được nhuộm bằng bia đã từng là của cha của anh và khá cũ cả về kết cấu và thiết kế, khiến nó trở thành một món đồ khá hiếm. Ban đầu, anh dự định sẽ xuất hiện trong các buổi họp mặt xã giao trang trọng với trang phục đó, nhưng giờ anh sẽ phải chuẩn bị lại từ đầu.
Vào cuối ngày, tầng lớp quý tộc chẳng khác gì một đám sinh vật luôn để mắt đến vẻ ngoài những người đi qua. Quần áo tự nhiên là một phần của trò chơi, vì vậy những gì vừa xảy ra là hoàn toàn không thể chấp nhận được. Nhưng sự thật là Wayne đã ở dưới đáy của xã hội thượng lưu, vậy điều gì tốt có thể đến từ việc có một bộ quần áo đẹp?
Ngược lại, trang phục tồi tàn này có thể biểu thị sự yếu kém của chủ nhân, và do đó rất hữu ích cho những người muốn ở dưới sự bảo vệ của cấp trên. Một bộ trang phục như thế này là thứ bắt buộc để anh ấy đóng vai một quý ông yếu đuối trên sàn diễn. Vì vậy, cho đến khi anh ấy đảm nhận vai trò của một nhân vật khác, anh phải đảm nhiệm nó.
Đó là lý do tại sao nó thậm chí bị vấy bẩn đến mức không thể chịu được hơn bình thường.
“Đúng thế.”
Một giọng nói bên cạnh anh vang lên, khiến Wayne quay lại nhìn vào nguồn gốc của nó.
“…Đủ rồi, thế là đủ rồi.”
Giọng anh trở nên ảm đạm cùng với bầu không khí xung quanh anh. Nếu Philip chứng kiến sự thay đổi này, anh ta sẽ bị sốc không nói nên lời.
 Wayne không bao giờ là kiểu người hướng ngoại, anh chỉ đơn giản là không thích trò chuyện với người khác. Vì thế anh phải cố gắng tạo nhiều lớp mặt nạ khi anh cố gắng giả vờ một cách tuyệt vọng rằng anh  là kiểu người hướng ngoại và hăng hái.
“Xin lỗi anh bạn, tôi thực sự không thể xử lý loại chiêu bài này nên anh phải lo đảm nhiệm nó.”
Igthorn cũng đã chuyển từ tính cách trước đây của mình, ngôn ngữ của anh ta bây giờ kém tinh tế đến mức không một quý tộc nào dám bắt gặp sử dụng ngôn ngữ đó.
“Không cần, nếu anh thực sự xin lỗi, hãy luyện tập một vài cách nịnh nọt thêm đi. Giới quý tộc thấp bé hơn như chúng ta phải nỗ lực thực sự để làm hài lòng những người ở trên đỉnh.”
“Cuộc sống càng ngày càng khó khăn. Tôi nghĩ rằng một khi chúng ta thừa hưởng thừa kế, chúng ta có thể tham gia vào hàng ngũ của giới quý tộc… Sự tâng bốc và bỉ ổi không biết xấu hổ, chỉ hai điều đó thôi cũng làm tôi bực mình.”
“Phì, anh đang nói gì vậy…? Nông dân cũng phải lo mấy thứ chết tiệt đó. Mặc kệ là ai tệ hơn, tất cả những người làm việc dưới quyền ai đó đều phải là một kẻ bợ đít.”
“Và đó là lý do tại sao tôi không bao giờ muốn lớn lên… Ôi trời Tôi nhớ những ngày khi chúng ta vô tư để vung gậy và giả vờ là những người diệt rồng.”
“Không có gì có thể quay trở lại, vì vậy đừng nghĩ về nó. Dù sao, chỉ cần học cách tâng bốc người khác. Tên bại não đó dường như là một ứng cử viên tốt để thực hành, phải không? Ngay cả khi chúng ta làm hỏng , tổn thất của chúng ta sẽ rất nhỏ.”
Đối với những người quý tộc ở cấp cao hơn hoặc những người có nhiều kinh nghiệm trong cuộc sống, về cơ bản, những người đó đã nhìn thấy tất cả, không có gì có thể thỏa mãn họ nếu không diễn thật hoàn hảo. Đó là lý do tại sao họ phải trau dồi kinh nghiệm mỗi khi có cơ hội.
"Thật à…? Chà, lần sau chúng ta gặp lại, tôi sẽ cố gắng hết sức để diễn thật sâu.”
“Đúng, Phải thế, phải thế. Ai mà  không thích được nịnh. Nếu ai đó đang nói chuyện với anh mà làm anh cảm thấy khó chịu, điều đó có nghĩa là khả năng giữ một cuộc trò chuyện của anh vẫn chưa đạt… Igthorn, tôi biết điều này thật khó. Tôi sẽ bù đắp cho sai sót của anh và anh có thể bù đắp cho tôi, đó là thỏa thuận của chúng ta, nhưng anh không thể cứ cố gắng lấp liếm điểm yếu của mình vì điều đó. Nó không giống như chúng ta sẽ ở bên nhau mãi mãi.”
Mặc dù Wayne có thể thông minh hơn người bình thường, anh ta hoàn toàn vượt trội về thể thao. Igthorn hoàn toàn ngược lại.
Nếu họ cùng loại, có lẽ họ đã là đối thủ cạnh tranh. Chính vì lý do này mà họ biết ơn vì thực tế là cả hai đều không nghĩ về nhau theo cách đó. Thật là bất thường khi các lãnh chúa láng giềng thân thiện với nhau, nhưng vì họ là con trai thứ ba và thứ tư của gia đình, nên họ không sống trong tình trạng thù địch từ xưa. Đó là lý do tại sao họ rất gần gũi.
 Quan trọng nhất, họ đã có hóa học.
“Vậy sao…? Vậy, còn cuộc trao đổi của chúng ta với hắn thì sao?”
“Thật Kinh khủng.”
Wayne không lưỡng lự một giây trước khi trả lời câu hỏi của người bạn.
Cho một kẻ như hắn ta trở thành đầu não của một phe phái thì là một tình huống quá nguy hiểm.
“Nhưng, không phải là gã đó rất dễ để thao túng sao?”
“Hừm, đúng vậy.”
Phe này, nói thẳng, là tập hợp của một đống rác.
Các thành viên của nó chỉ ở trong đó để tận dụng địa vị của họ như những người quý tộc, và hoàn toàn không có hứng thú với việc phát triển vùng đất của họ. Giống như một đứa trẻ với một thanh kiếm sắt, họ lạm dụng quyền lực của họ. Họ chẳng làm được gì, nhưng vẫn đủ tự tin để tin rằng họ là toàn năng. Những người này đã tiêu xài hoang phí. Ngay cả những người như Wayne cũng có thể hiểu rằng anh ta chỉ là một nhà quý tộc hoàn toàn bình thường, nhưng họ không thể. Phe này có đầy những loại người đó.
Có thể nói rằng vì điều này, phe này có một vấn đề rất lớn.
“Vương quốc Sorcerous lưu trữ ngũ cốc tại thủ đô là một sự phát triển đáng lo ngại vì về mặt lý thuyết, họ có toàn quyền kiểm soát giá thị trường của nó. Họ chắc chắn sẽ tăng giá do vụ thu hoạch tồi tệ của chúng ta trong năm nay. Điều đáng sợ hơn cả, là các quý tộc lạc quan về một cái bẫy trắng trợn như vậy và đã chuyển đổi đất canh tác của họ sang chỉ trồng hoa màu, không phải là thiểu số. Tâm lý của họ là ngay cả khi có bất cứ điều gì xấu xảy ra, họ vẫn có thể vượt qua nạn đói bằng cách nhập ngũ cốc từ Vương quốc Sorcerous, ngay cả khi giá cao hơn một chút.
Rất nhiều quý tộc chủ đất trong phe này có tâm lý như vậy. Bất chấp những nỗ lực của anh để gợi ý một cách tinh tế về những nguy hiểm khi làm như vậy, thái độ của họ thể hiện rõ ràng niềm tin rằng một mình họ sẽ không bị ảnh hưởng bởi nó. Họ đã quyết tâm đưa kế hoạch của họ vào hành động.
“… Chúng ta đã mất mất một lượng lớn lao động trong cuộc chiến đó. Thật dễ thấy rằng họ đã sửa đổi lợi nhuận ngắn hạn dựa trên cách họ bố trí lại những lượng lao động còn lại của minh.”
Để từ bỏ những lợi nhuận nhỏ nhặt và thay vào đó tập trung vào lợi nhuận dài hạn, đó là suy nghĩ chung thường thấy của những kẻ đứng đầu.
“Vậy nên thậm chí nghĩ rằng việc cướp đoàn xe chở ngũ cốc của Vương Quốc Sorcerous là bằng chứng hắn là một tên bại não. Chắc chắn không một ai đủ ngu để không hiểu được rằng việc tất công một đoàn xe có gắn cờ của Vương Quốc Sorcerous thì cũng như một lời đe dọa tuyên chiến và sẽ dẫn tới kết quả là một cuộc trừng phạt nghiêm trọng? Thậm chí nếu như hắn ta làm điều này – Chờ đã. Có phải chúng ta đã bị lừa không?”
Nhất định có khả nằng rằng họ đã bị gài và anh chỉ không tể phát hiện ra mục tiêu của gã đó là gì. Có lẽ không phải là một sự lựa chọn tồi để chấp nhận đề nghị của hắn ta.
“Không, Anh không có nghĩ quá lên đấy chứ? Đó chắc chắn là bởi vì hắn ta thật sự quá ngu và hắn không xem xét đến tất cả các hậu quả trong tương lai khi lên kế hoạch.”
“Ôi trời,” Wayne cười khổ, “Không xem xét đến hậu quả khi tấn công những đoàn xe đó – một tên ngu không tưởng như thế có thể thật sự tồn tại trên đời sao?”
“Chà… nếu cậu đã nghĩ theo cách đó…”
Ở mức độ nào, không có cách nào hợp lý rằng một quý tộc không có ý thức chung sẽ được chọn để kế thừa danh hiệu gia đình của mình; do đó, Philip phải có một mục tiêu. Mục tiêu của anh ta có thể là gì?
“Tốt nhất là chúng ta nên tham khảo ý kiến của Cygnaeus, đúng không?”
“-Không, đừng nói với bà ấy.”
Có tin đồn rằng bà là người yêu của một bá tước nào đó, nhưng sự hình thành của phe này sẽ không một bá tước nào được hưởng lợi dưới bất kỳ hình thức nào. Và vì vậy, nguồn gốc của các quỹ dồi dào và các kết nối rộng lớn của bà vẫn còn là một bí ẩn.
Đó có lẽ là một tổ chức, không phải một cá nhân, đứng đằng sau người phụ nữ. Bằng quy trình loại bỏ đơn giản, người ta có thể dễ dàng biết được tổ chức nào có khả năng như vậy.
 Tám Ngón.
Tổ chức tội phạm kiểm soát xã hội ngầm Vương Quốc. Trong trường hợp đó, Hilma có lẽ là người có thể dễ dàng bị loại bỏ, giống như một người nộm.
Không, trực giác Wayne đã nói với anh . Vài cuộc trò chuyện của anh với bà ta đã nói với anh rằng bà chắc chắn không phải là một con tốt thí đơn giản. Trên thực tế, nhiều khả năng bà là một trong những người cao cấp của tổ chức. Có một người như bà ấy nhúng tay vào phe khiến ít phải lo lắng hơn. Mặc dù một số quý tộc có quyền hình thành các hiệp ước với tập đoàn tội phạm, Wayne không muốn bị vướng vào các tổ chức bất hợp pháp như vậy.
Chính vì họ đã không nghĩ quá cao về bản thân nên họ muốn tận dụng lợi thế của cô ấy trong khi duy trì hoạt động trơn tru.
“Tại sao…? Trông như cậu đang nghĩ về điều gì đó mà tôi sẽ lại không thể hiểu được, nhưng không phải giờ là lúc cậu nên nói với tôi về chuyện gì đang diễn ra sao? Thậm chí tôi cũng biết rằng gã đó sẽ lôi chúng ta vào rắc rối trong tương lai. Chúng ta đang nói đến việc tấn công đoàn xe cả Vương Quốc Soucerous trong lãnh thổ của cậu đấy, biết chưa? Tên khốn đó nhất định sẽ không để lỡ nó đâu. Tên đó không thể nào giữ nổi cái đầu mình sau chuyện này, và còn cậu cũng có thể không giữ nổi nó trên cổ lâu nữa đâu.”
Igthorn hoàn toàn đúng, nhưng Wayne có ý này; anh đã đồng ý đề xuất đó với việc thấy hiểu hoàn toàn rủi ro .
“Có lẽ đó là kế hoạch của một thằng ngu, để khiến chúng ta thành tế vật của hắn và bỏ túi những hàng hóa hắn cướp được. Vậy chúng ta sẽ theo kế hoạch này như thế nào? Chúng ta sẽ tuần tra lãnh địa của mình và những gì xảy ra là sự xuất hiện của một nhóm cướp, bọn chúng là kẻ phải chịu trách nhiệm cho vụ tấn công đoàn xe của vương quốc Sorcerous. Sau đó, chúng ta sẽ giết tất cả chúng. Điều quan trọng là chúng ta sẽ chịu trách nhiệm cho việc chăm sóc bọn chúng.”
Nếu một đoàn xe cá nhân bị tấn công, không nạn nhân nào bắt đền ai đó sau khi nhận được tin rằng thủ phạm đã bị giết. Điều này đúng ngay cả ở cấp quốc gia. Sự trả đũa sẽ hơn là sự đảm bảo. Đây là lý do tại sao họ không được để lại bất kỳ bằng chứng nào về sự liên quan của họ. Hơn nữa, họ cũng xoay sở để giúp họ dễ dàng duy trì sự vô tội của mình bằng cách vẽ nên câu chuyện kể rằng họ chỉ đơn giản là quan tâm đến một sự cố xảy ra ngẫu nhiên trên vùng đất của họ.
“Thấy chuyện đó sao Một kế hoạch không tồi để tạo thiện cảm với vương quốc Sorcerous đúng không? Thậm nếu chúng ta bị nghi ngờ dính líu, chúng ta có thể chỉ cần nói rằng chúng ta đã cố gắng giúp yểm trợ đoàn xe. Chúng ta sẽ ổn chỉ cần tất cả thủ phạm đều chết. Cậu biết người ta có câu gì không – người chết thì không kể chuyện.”
“Chúng ta sẽ đi trước một bước, những chúng ta phải xem xét khả năng có những thầy tế có thể hồi sinh người chết. Anh biết bọn chúng sẽ nói gì không? Không lời nói dối nào có thể lọt qua được những thầy tế.”
“… Anh thật sự tin rằng có những thầy tế có thể hồi sinh người chết ở Vương Quốc Sorcerous sao? Nơi mà undead kiêu hãnh đi lại trên đường phố, tra tấn những người sống?”
“Không, tôi đoán vậy?”
Wayne cười toe toét khi anh ta đồng tình với Igthorn.
“Bất kể mục tiêu của người gã đó là gì, một cuộc tấn công vào một đoàn xe Vương quốc Sorcerous có lợi cho chúng ta bất kể kết quả ra sao. Nó không thành vấn đề nếu cuộc tấn công thành công - điều mà tôi không nghĩ là nó sẽ xảy ra - hoặc thất bại, bởi vì Vương quốc Sorcerous sẽ cảnh giác cao độ cho các cuộc tấn công tiếp theo trong tương lai. Họ có thể ngừng lưu trữ ngũ cốc với các thương nhân Vương quốc. Bằng cách đó, những kẻ ngốc đó sẽ nhận được một cuộc gọi đánh thức và bắt đầu thực hiện các kế hoạch với một nền tảng vững chắc hơn. Ngoài ra-“ Wayne Wayne cười nhạo báng, “gã đó sẽ  thực hiện bất kể điều gì.”
“Hắn ta có xứng đáng với tất cả những rắc rối? Để chúng ta nhận tất cả những rủi ro này chỉ vì hắn?”
“Tất nhiên, bản thân hắn thì chả có giá trị gì cả, nhưng nó cần thiết để cản trở Cygnaeus, người phụ nữ đằng sau hắn, ngay cả khi chỉ là một chút. Bà ta hẳn có kế hoạch sử dụng hắn ta để thao túng phe nhóm và đẩy sự chú ý khỏi cô ấy, cuối cùng cho phép tổ chức của bà ta hoạt động công khai. Nếu là trường hợp đó, thì đó sẽ là điều hợp lý để họ đầu tư rất nhiều tiền vào phe này.”
Phe Hoàng gia và phe quý tộc đã mất phần lớn quyền lực. Nếu một người có thể tự do thao túng phe thứ ba này của họ, họ sẽ có thể nắm giữ một lượng quyền lực đáng sợ. Điều này có nghĩa là Tám ngón tay sẽ chịu trách nhiệm về cả các vấn đề pháp lý và bất hợp pháp của Vương quốc.
“Tôi chỉ có thể đưa ra giải pháp tạm thời cho những việc này, nhưng cậu đã nghĩ đến điều này trước rồi, phải không?”
Như Igthorn đã nói, một ý tưởng như vậy hẳn nằm ngoài tầm với của những người quý tộc, chứ đừng nói đến một Nam tước thấp hèn. Tất nhiên thật sự là, không phải tất cả các nam tước đều giống nhau, một số trong số họ sở hữu nhiều đất đai hơn quý tộc có cấp bậc cao hơn. Thật không may cho hai người họ, lãnh thổ của họ có kích cỡ phù hợp với một Nam tước, vì vậy họ là những nam tước tầm trung của trong Vương quốc.
Tất cả các quý tộc không có mối liên hệ nào trong phe Hoàng gia hay phe Quý Tộc muốn làm, là phát triển tốt hơn vùng đất của họ. Để điều này xảy ra, Vương quốc cũng phải thay đổi để tốt hơn.
Họ có ý tưởng đó không chỉ vì họ là quý tộc, mà còn được sinh ra từ những tham vọng của bản thân.
 Điều họ mong muốn là trở nên giàu có và hạnh phúc hơn.
Đó là lý do tại sao, họ sẽ khai thác bất kỳ cơ hội có lợi cho tiềm năng tối đa của nó.
“Tuy nhiên, ngay cả khi chúng ta chuyển sang một phe tốt hơn, chúng ta sẽ phải xây dựng lại danh tiếng và các kết nối của mình một lần nữa, phải không?
“ Đúng thế.”
 Họ đã gia nhập phe phái để có được những cơ hội nếu không có thì họ sẽ gia nhập một phe được thành lập tốt hơn. Tuy nhiên, họ không bao giờ mong đợi Tám ngón lại bổ nhiệm một tên ngu như vậy vào vị trí lãnh đạo của nó. Có vẻ như tham gia phe này là một sai lầm.
“ Nói về điều đó, Vương quốc Sorcerous có sử dụng điều này như một cái cớ để tuyên chiến với Vương quốc không?”
 Wayne nghĩ về nó một lúc và lắc đầu.
“Không có khả năng. Vương quốc Sorcerous là một quốc gia có một thành phố duy nhất, họ thiếu nhân lực để chiếm toàn bộ Vương quốc. Ngay cả khi họ có nhiều xác sống, họ chỉ thích hợp cho mọi công việc đơn giản. Họ có thể quản lý đúng cách một quốc gia, vì vậy ngay cả khi chiến tranh được tuyên bố, họ sẽ chỉ yêu cầu vùng đất gần nhất với họ nhất. Đó không phải là vấn đề đối với những người quý tộc như chúng ta có đất cách xa Vương quốc Sorcerous. Bây giờ..”
 Anh đưa nắm đấm siết chặt lên trong khi nói với Igthorn cũng đang lập lại cùng động tác với anh.
"…Làm thôi nào!"
 “Vâng!”

Thứ Bảy, 21 tháng 3, 2020

Overlord Vol14: Phù Thủy của đất nước lụi tàn - Chương mở đầu


Chương mở đầu

Căn phòng của Ainz nằm ở tầng thứ 9 của Đại Lăng Mộ Ngầm Nazarick. Căn phòng đã được chuyển đổi từ phòng ngủ thành văn phòng, có vị trí gần hành lang nhất. Bên trong là chủ nhân của căn phòng không được nhìn thấy ở đâu nhưng có thể nghe được âm thanh của tiếng giấy lật khe khẽ. Bên cạnh chiếc bàn thường đươc sử dụng bởi Ainz ngồi là một chiếc bàn nhỏ hơn một chút nhưng không kém phần đặc biệt. Bên trên chiếc ghế là Albedo, Tổng Quản Thủ Vệ của Đại Lăng Mộ Nazarick, ngồi xử lý những tài liệ nằm trên bàn.
Ainz đã chuẩn bị một văn phòng riêng dành riêng cho cô, một văn phòng ngang bằng với phòng của anh, một phòng dành riêng cho các thành viên bang hội tương lai. Ban đầu, cô thực sự đã sử dụng căn phòng đó như của riêng mình cho mục đích văn thư, nhưng dần dần cho đến khi cô không còn có thể kìm nén mong muốn được làm việc trong cùng phòng với chủ nhân của mình. Mặc dù ban đầu, những yêu cầu của cô không được đáp ứng với bất kỳ phản hồi tích cực nào, nhưng lời cầu xin chân thành của cô về những lợi ích thiết thực của đề xuất của cô, kết hợp với một loạt các khiếu nại không ngừng, đã tìm cách nhận được sự chấp thuận từ chủ nhân.
Nhìn chằm chằm vào chiếc ghế trống, Albedo cúi đầu và khẽ bĩu môi. Người hầu gái được chỉ định đến phòng Ainz, trong ngày (không phải người được chỉ định đi cùng) đang đứng lặng lẽ phía sau cô. Do đó, biểu hiện hiếm hoi của Albedo đã hoàn toàn không thấy. Chủ nhân duy nhất của cô hiện đang có nhiệm vụ của mình và vì vậy đã vắng mặt trong Lăng Mộ Ngầm vĩ đại Nazarick. Ông đang chăm sóc công việc thường ngày ở thành phố E-Rantel.
Nếu cô ấy có sự cho phép của chủ nhân, cô ấy sẽ trừng phạt nghiêm khắc những kẻ ngốc, bằng cách thiết lập một cuộc họp, đã dám lấn chiếm thời gian mà cô nên dành cho ngài ấy.
Tất nhiên, cô biết rằng một yêu cầu như vậy sẽ không bao giờ được chấp thuận. Do đó, cô mạnh mẽ trấn áp mong ước của mình để biến E-Rantel thành một biển lửa, nhưng những nỗ lực của cô là vô ích. Sự bất mãn trong lòng cô lớn lên và dần dần biểu lộ thành những lời phàn nàn.
“Thật phiền phức… lũ côn trùng đó…”
 Những hơi thở khó khăn cùng với sự khiếp đản có thể nghe thấy từ trần nhà, nhưng chúng bị Albedo cố tình lờ đi. Cô vẫn chưa quên lúc mà chúng đã hủy hoại cơ hội của cô và cảm thấy rằng chúng đáng bị hù dọa ít nhất một vài lần nữa. Mặt khác, cô đã tha thứ cho Mare vì phần của cậu ta trong vụ việc vì một số lý do. Để điều chỉnh cảm xúc của mình, Albedo thở dài. Cô nhẹ nhàng vặn vai vài lần trước khi quay lại nhìn những tài liệu còn lại.
Theo sau việc Nazarick-  không, Vương quốc Sorcerous đã tăng tốc mở rộng - khối lượng công việc của cô đã tăng lên tương ứng.
Về đối ngoại:
Đằng sau tấm màn của những tương tác thân mật mà họ đã có với nhiều quốc gia khác, những tiếng còi báo hiệu bắt đầu một cuộc chiến tranh lạnh đã được vang lên.
Mặc dù họ đã xác nhận sự hiện diện của các điệp viên từ Pháp Quốc, Vương quốc và Liên Minh Thành Bang trong E-Rantel, Vương quốc Sorcerous chọn cách đơn giản là quan sát hành động của chúng cho đến hiện. Khi Demiurge phụ trách những vấn đề này, tất cả những gì Albedo phải làm là ghi nhớ các báo cáo trước mặt cô.
Về nội bộ:
E-Rantel vẫn chưa trải qua nhiều sự cố do căng thẳng chủng tộc. Mặc dù không có gì đáng nói, nhưng so với các quốc gia khác, con số thấp đến kinh ngạc.
Các cư dân về mặt kỹ thuật mà nói họ không hề trong tình trạng bị đe dọa. Điều đó để hiểu rõ một điều rằng Sorcerer King và các undead của ông ta đáng sợ đến mức nào, đến mức họ chọn để giữ cho mình và sống một cuộc sống yên bình bằng ý chí tự do của chính họ.
Tỷ lệ tội phạm là rất thấp. Mặc dù tội nhẹ đã xảy ra, nhưng không ai dám phạm trọng tội. E-Rantel đã trở thành một thiên đường nơi phụ nữ và trẻ em có thể đi bộ trên đường phố vào ban đêm mà không phải lo lắng về sự an toàn của chính họ. Đã đến lúc họ hết tội phạm để làm thử nghiệm và phải lấy một ít từ Đế chế.
Một tội ác xảy ra trong một thành phố yên bình như vậy sau đó sẽ là vấn đề cực kỳ quan trọng đối với Albedo. Theo định luật Heinrich, một vụ tai nạn lớn cho thấy sự hiện diện của 29 vụ tai nạn nhỏ, có thể chỉ ra hơn 300 trường hợp dị thường. Những gì cần phải được thực hiện sau đó là phản hồi với tất cả bất kỳ sự dị thường nào, cho dù chúng có thể nhỏ như thế nào.
Xấp tài liệu trong tay cô đang giữ là những gì được ghi lại trong vòng một tháng ở E-Rantel.
Bởi vì sự chi tiết của những báo cáo ở đây, việc đọc từng cái trong số chúng sẽ mất thời gian khá nhiều. Tuy nhiên, Albedo có thể xử lý những tài liệu đó nhanh hơn nhiều so với một người bình thường, nó có thể khiến cho người ngoài nhìn vào có một nhận định sai lầm rằng cô chỉ lướt qua chúng mà không hề suy nghĩ nhiều.
Kèm theo đó, cây bút mà cô đang giữ trong tay kia được viết luyến thoáy, ghi chú những thông tin mà cô cảm thấy thú vị vào tờ giấy trắng.
Phán quyết của tòa án có phù hợp không? Tại sao bị cáo lại phạm tội như vậy? Phỏng đoán trên những tình hình trật tự công cộng và tinh thần cộng đồng ở E-Rantel. Có cần thiết để tạo ra những luật mới đáp ứng những điều đó không?
Những gì thông thường đòi hỏi sự giám sát chặt chẽ của các quan chức được thu thập từ mọi nơi trong quốc gia, Albedo đang tự mình làm: phân tích, đánh giá, xử lý. Để làm điều này, người ta sẽ cần một sự hiểu biết sâu sắc về các vấn đề nội bộ rõ như lòng bàn tay, cũng như mức độ sáng suốt bất phàm.
Cây bút của cô ngừng di chuyển ngay khi cô đọc xong các bản báo cáo và quá trình chuyển đổi những từ khóa mà cô đã ghi lại bắt đầu. Rốt cuộc, đó là thứ mà chủ nhân của cô sắp đọc, chữ viết tay không thể đọc được sẽ hoàn toàn không thể chấp nhận được. Sau khi dành nhiều thời gian hơn để ghi lại các chi tiết, đề xuất quan trọng nhất và các tài liệu khác mà cô đã dành để đọc, cuối cùng nó đã sẵn sàng.
Lướt qua các tài liệu đã hoàn thành từ trên xuống dưới, đôi môi của Albedo đã hình thành nên nụ cười nhỏ nhất. Đây thật sự không phải vì cô ấy vừa hoàn thành một nhiệm vụ khác, mà đơn giản là được sinh ra từ sự hài lòng của cô khi biết rằng cô đã chứng tỏ mình có ích với chủ nhân. Cô đặt tài liệu trở lại vào quyển sổ và đưa nó lên không trung nơi cô hầu gái đang chờ, người sau đó đặt nó lên bàn làm việc của chủ nhân cô.
Đây là tệp tài liệu thứ 5 cô trải qua hôm nay, một biểu hiện thoáng lo âu hiện lên trên gương mặt cô, hay ít nhất mà nói tình huống hiện tại của cô không ổn.
Vương quốc Sorcerous thông qua các phương tiện trực tiếp hoặc gián tiếp đã mở rộng đáng kể lãnh thổ của họ, khiến họ không gặp phải rắc rối nào. So với trước đây, số lượng tài liệu phải mang trình diện cho chủ nhân của cô tăng một cách đáng kể. Một nhà lãnh đạo bị buộc phải sàng lọc hàng núi tài liệu sẽ ám chỉ những thiếu sót trong tổ chức.
Theo dự định ban đầu, chủ nhân của cô sẽ chỉ phải ra lệnh chung hoặc mục tiêu cho thuộc hạ của mình hướng tới. Tất cả những gì ngài ấy phải làm là ngồi trên ngai vàng và quan sát sự chăm chỉ làm việc của những sáng tạo của mình.
Thực tế không phù hợp với mong đợi không phải là lỗi của chủ nhân cô. Những người có thể phù hợp với kỳ vọng của ông ấy là rất ít, nói cách khác, họ thiếu tài năng. Là người được chỉ định để quản lý các vấn đề nội bộ và nguồn nhân lực của Nazarick, Albedo không thể ngăn được cảm giác xấu hổ về bản thân. Mặc dù cô đã thực hiện các biện pháp phòng ngừa, tương lai vẫn không chắc chắn.
Làm phiền chủ nhân về những điều tầm thường như vậy sẽ là vô lý, nhưng… chính sách đoàn kết chủng tộc, kế hoạch xét xử luật pháp quốc gia, chính sách kinh tế, và phải được xác định bởi ngài ấy… nếu mình tiến hành kiểm tra các công việc và giao cho các Thủ Vệ Tầng , nó sẽ làm mọi người khó chịu vì họ sẽ không thể nhìn thấy Momonga-sama, phải không?
Hiện tại, chủ nhân đã giao cho cô toàn quyền tất cả các quyết định bất kể chúng quang trọng như thế nào. Cô cũng đã được nói rằng chỉ cần cô chấp thuận, ngài ấy sẽ đồng ý. Tuy nhiên, để tránh những phiền phức không cần thiết, tốt nhất vẫn để lại quyền quyết định cuối cùng cho chủ nhân cô. Sau cùng thì, thậm chí Albedo cũng mắc sai lầm.
Có một lần, khi mà cô tống vài tên ngu ngốc và gia đình hắn ta đến Nhà Ngục Băng Giá vì đã sỉ nhục chủ nhân cô (Ít nhất là theo quan điểm của cô) và đề xuất kết án chì đã làm người phẫn nộ hoặc vì sự ngu ngốc của chúng. Cô cực kỳ bất ngờ, chủ nhân cô đã phản đối sự trừng phạt.
Mình biết rằng Momonga-sama là một người nhân từ, nhưng mình vẫn…
“Hừm…”
Albedo bĩu môi. Đối với cô đó thực sự là một biểu hiện hiếm hoi để thực hiện, và một biểu hiện chỉ xuất hiện trong một khoảnh khắc khi chủ nhân của cô không ở đó.
Không lâu sau, nụ cười của cô trở lại khi cô nhặt quyển sổ tiếp theo. Trong khi đọc, tâm trí cô trở nên bận tâm với thứ khác. Trong số tất cả những Thủ Vệ Tầng, có một người mà cô nên cảnh giác nhất - Demiurge.
Khi các hoạt động chống lại Thánh Quốc nổ ra đến lúc kết thúc, Demiurge đang bận bịu ở xa và thành lập một cơ quan tình báo với Nazarick tại trung tâm của nó. Đối với Albedo, cơ quan đó có thể chứng minh là có vấn đề. Sẽ ổn thôi nếu được lãnh đạo bởi Albedo, Tổng Lãnh Thủ Vệ, nhưng không chắc là vị trí mới được tạo ra sẽ được trao cho Demiurge. Đó sẽ là một tình huống rắc rối.
Nếu có thể, cô ấy sẽ thích tự mình nắm quyền nơi đó bằng cách để một kẻ dễ điều khiển làm con rối đứng đầu cơ quan đó.
Một vài khuôn mặt xuất hiện trong đầu, nhưng tất cả họ đều thiếu một số khả năng.
Nếu mình không thể có được công việc, thì ứng cử viên đủ điều kiện duy nhất có nhiều lợi thế sẽ là Pandora Actor. Rất khó để tranh giành quyền kiểm soát từ Demiurge triệt để…
Sẽ không phải là không thể với hắn ta để biết được ý định thật sự của Albedo nếu như điều đó xảy ra.
Nếu như trường hợp đó trở thành một vấn đề đáng quan tâm. Chắc hẳn tốt nhất là không nên làm gì liều lĩnh lúc này.
Chị của cô có thể là sự lựa chọn tiếp theo, nhưng cô ấy không phải là một đồng mình mà Albedo có thể tin tưởng vô điều kiện. Nếu như cô ấy tìm ra ý định thật sự của Albedo, hoàn toàn có khả năng họ sẽ trở thành kẻ địch.
Em gái cô, kẻ mạnh nhất Nazarick, chắc chắn sẽ về phe cô dù cô ấy có biết về kế hoạch của Albedo. Tuy nhiên, đó là bởi vì chủ nhân của cô đã ra lệnh cô ấy vâng lệnh Albedo.
Haiz. Thật lộn xộn.
Họ thiếu nhân lực.
Không, nhân lực không phải là vấn đề duy nhất họ thiếu. mà còn về vấn đề ngân sách mà Albedo có thể sử dụng tự do. Trong trường hợp đó, kế hoạch của chủ nhân cô là tiến hành mở rộng ra bên ngoài Nazarick đã tạo đà thuận lợi cho kế hoạch của cô.
Tái tổ chức Hiệp Hội Mạo Hiểm Giả có thể bởi mình… hành động của Mare… cần phải cảnh giác với Aura… dưới sự chỉ huy của Cocytus… trinh sát bởi Victim… giá trị của mạng lưới vận chuyển của Shalltear… ngân sách tích lũy bí mật của hội thương gia… nhân lực… và còn nữa là…
Demiurge và cô gái đó, hừ…
Chỉ một khoảng khắc ngắn để Albedo có thể xem xét vấn đề từ nhiều khía cạnh, một điều mà không một người bình thường nào có thể làm, sau đó lông mày cô khẽ nhíu lại.
Nó sẽ không có tác dụng. Mình phải duy trì cảnh giác với Demiurge. Tiếp cận với con bé đó cũng quá nguy hiểm. Nếu mình không cẩn thận, cô ta có thể trở thành một đối thủ mà mình phải cảnh trọng, thậm chí cò hơn cả là Demiurge…
Cô hoàn thành một nhiệm vụ khác trong khi đang suy nghĩ về tất cả các chiến lược và với lấy một xập tài liệu khác.
Tài liệu chứa một lượng thông tin giới hạn. Có thể là một vấn đề vừa mới xuất hiện hoặc là từ một ai đó không quen với việc giấy tờ, như Shalltear.
Albedo nhìn vào tiêu đề trên bìa “Vấn đề liên quan đến đội hỗ trợ quản lý ngũ cốc của Thánh HửQuốc”.
Rõ ràng là nó trước đây. Albedo không thể nhớ lại bất cứ điều gì liên quan đến một vấn đề như vậy.
Có chuyện gì xảy ra à? Albedo chớp mắt vài lần khi cô đọc, đôi mắt cô mở to thành những vòng tròn mịn màng. Cô đọc lại từ đầu và sau khi xác nhận nội dung của nó không chứa ẩn dụ hay sự giả dối, miệng cô khẽ mở ra như thể trong một cơn mê.
“Hử?”
Khuôn mặt trang nghiêm thường thấy của cô ấy dường như bối rối hơn bất cứ điều gì khác, như thể cô ấy không thể hiểu những gì cô ấy đã đọc.
Albedo, một trong những bộ óc hàng đầu của Nazarick, có một biểu hiện hiếm khi được người khác nhìn thấy, một minh chứng cho mức độ nghiêm trọng của tình huống. Mặc dù vậy, tâm trí sáng suốt của Albedo vẫn bị đẩy về phía trước, suy ngẫm về nguyên nhân và khả năng của vấn đề được đưa ra.
Khả năng lớn là cô ta đã phản bội chúng ta, nhưng… cô ta có phải đã nhận lời một đề nghị tốt hơn từ một tổ chức khác không? Nhưng theo đánh giá của mình, lời đề nghị đó không thể bị đánh bại được… không, không có gì được xác nhận cả. Một lần nữa lại là thiếu thông tin, huh
Bất cứ ai trình bày báo cáo phải giải thích chi tiết cho cô ấy. Đồng thời, cô phải thảo luận vấn đề với Demiurge, đồng nghiệp của cô, người có lẽ liên quan sâu sắc đến vấn đề.
Báo cáo với chủ nhân của cô ấy sẽ phải đợi cho đến sau đó. Cô duyệt hai bản báo cáo khác, xác nhận rằng chúng không quan trọng, và nói với người giúp việc đứng đằng sau cô,
“chúng ta phải tổ chức một cuộc họp khẩn cấp. Tôi sẽ đến Tầng thứ bảy trước để thảo luận vấn đề với Demiurge. Nếu có ai đến tìm tôi, hãy nói với họ rằng tôi vắng mặt vào lúc này.”
Cô kích hoạt Chiếc nhẫn của Ainz Ooal Gown trên ngón tay đeo nhẫn bên trái ngay khi cô hoàn thành việc ra lệnh. Với tư cách là Tổng Quản Thủ Hộ Vệ, cô phải luôn ghi nhớ nơi mà mọi Thủ Hộ Về đều ở mọi lúc.
Demiurge vừa hoàn thành công việc của mình tại Thánh Quốc. Để chuẩn bị các kế hoạch chống lại liên minh của Nhà nước Hội đồng, Pháp Quốc Slane và Liên minh Thành Bang, anh ta chắc hẳn đã trở về nơi ở của mình trên Tầng thứ bảy.
Nếu như Demiurge không có ở đó, cô sẽ phải tìm Entoma và sử dụng [Message] hay nhờ chị cô điều tra nơi ở của anh ta.
Với suy nghĩ đó, Albedo thực thực việc dịch chuyển.
                                                            ********************************************
Trong Vương quốc Re-Estize và tại thủ đô của mình, Re-Estize. Có lâu đài Ro Lente, nơi có Cung điện Valencia, bên trong là một văn phòng. Trong văn phòng nơi các thế hệ của các vị vua thực hiện nhiệm vụ của mình, chủ sở hữu hợp pháp của nó, Ramposa III, không có ở đây. Thay vào đó, căn phòng đang bị chiếm giữ bởi hoàng tử thứ hai, Zanac Valleon Igana Ryle Vaiself.
Khuôn mặt của Zanac, trở nên tối sầm khi anh nhìn chằm chằm vào các tài liệu được nộp, một tiếng thở dài nặng nề thoát ra khỏi miệng anh. Chắc chắn không ai có thể giữ một biểu hiện vui vẻ sau khi đọc qua các tài liệu đó, nội dung của nó mô tả chi tiết về tình trạng hiện tại của Vương quốc.
 Trong Trận chiến đồng bằng Katze, mặc dù sẽ chính xác hơn nếu gọi đó là một vụ thảm sát, phần lớn dân số Vương quốc đã mất mạng. Mặc dù vậy, thiệt hại như thế không thể gây ra cho Vương quốc một đòn chí mạng được. Dân số của quốc gia là khoảng chín triệu và trong đó, 180.000 người chết, chỉ mất 2%. Thêm vào đó, vô số người trong số họ là con trai thứ hai hoặc thứ ba của nông dân, vì vậy họ thực sự là những người đàn ông rảnh rỗi. Trong các trường hợp khác, họ đã mất những người học việc hầu như không có kinh nghiệm. Vì vậy, mặc dù nói ra điều này nghe có vẻ tàn nhẫn, không có gì có giá trị bị mất qua cái chết của họ. Tuy nhiên, họ đã mất 4% dân số nam, những người trẻ và khỏe để lao động. Tác động tiêu cực của sự mất mát này đã dần trở nên rõ ràng và điều này đã được nêu rõ trong tài liệu.
Zanac rên rỉ khi anh đặt tài liệu lên bàn, tầm nhìn của anh chuyển sự tập trung sang một người khác trong phòng.
“Này, em gái. Em sẽ xử lý chuyện này như thế nào nếu như e gặp phải?”
Khi nghe câu hỏi, em gái của anh, Renner Theiere Chardelon Ryle Vaiself, người ngồi trên một chiếc ghế dài cách xa anh, mỉm cười khi cô ngẩng đầu lên. Renner, người đang xem qua một bộ tài liệu khác, có một nụ cười đáng lo ngại.
“Dù anh có hỏi em là em sẽ làm gì… Oni-sama, Sao mà em có thể đưa ra câu trả lời khi mà anh thậm chí không cho biết chi tiết về câu hỏi của anh?”
“Nó là về cái này.”
Zanac không bận tâm giải thích, anh ta chỉ nhặt những tài liệu anh ta đặt xuống và xua chúng đi khắp nơi. Renner đứng dậy, đi về phía Zanac và lấy tài liệu từ anh ta.
“…Đây là?”
Sau khi xem xét tập tài liệu từ đầu tới cuối, Renner trả lời với một giọng điệu bình thường.
“Điều này… không gì chúng ta có thể làm được về nó, đúng không?”
“Ôi trời…”
Zanac ngẩng đầu lên trời.
Nếu em gái anh, người thông minh hơn anh, nói điều này, thì thực sự không có gì họ có thể làm về điều đó. Tuy nhiên, với tư cách là những người cai trị, họ không thể từ bỏ một thứ như thế này một cách dễ dàng như vậy.
“Vấn đề này thật sự rắc rối sao? Mặc dù sức mạnh của đất nước chúng ta tạm thời bị suy yếu, nhưng tất cả chỉ có thế, chỉ là tạm thời. Ta không tin rằng nó đủ nghiêm trọng để cảnh báo chúng ta phải là gì đó?”
“Nếu như sức mạnh của đất nước đang bị suy yếu, còn người dân thì sẽ bắt đầu chết vì đói dần đúng không?”
Do các cuộc đụng độ lặp đi lặp lại của họ với Đế chế, việc họ không thể lưu trữ đủ ngũ cốc đã tiếp tục cho đến ngày nay. Chính trong những điều kiện này, họ đã phải nhượng lại vùng sản xuất ngũ cốc quan trọng E-Rantel, nằm dưới sự cai trị của đức vua, cho Vương quốc Sorcerous. Mất mạng trên chiến trường cũng đồng nghĩa với việc họ mất một lượng lớn sức lao động.
Có lẽ những hậu quả không rõ rệt hiện giờ, nhưng sau nhiều năm, rất có thể việc sản xuất ngũ cốc giảm sẽ khiến giá ngũ cốc tăng vọt cho đến khi người nghèo không còn đủ khả năng chi trả. Không, thật sự phải nói rằng điều này chắc chắn sẽ xảy ra.
“Nó cũng hợp lý.”
“Quá hợp lý luôn ấy chứ! Nói đi, em gái, Nếu nó không đáng kể như em nghĩ, chúng ta sẽ đối phó như thế nào với khả năng hạn hán hoặc một đợt rét xảy ra, gây ra mất mùa?”
“Các druids cấp cao dường như có khả năng kiểm soát thời tiết, vì vậy em tin rằng ít nhất chúng ta sẽ có cách để đối phó với các vấn đề liên quan đến ánh sáng mặt trời. Vì chúng ta chỉ phải thuê các nhà thám hiểm cho việc đó, nên nó sẽ rất hiệu quả. Tuy nhiên, liệu các nhà thám hiểm druid cấp cao như vậy có tồn tại hay không là điều chúng ta nên tìm hiểu càng sớm càng tốt. Nếu trong quá khứ, chúng ta có thể dựa vào các nhà thám hiểm từ Đế chế trong trường hợp khẩn cấp, nhưng bây giờ Đế chế đã trở thành một quốc gia chư hầu của Vương quốc Sorcerous, điều đó có thể khó khăn.”
“À, ta hiểu rồi, chúng ta có thể xử lý hạn hán theo cách này. Còn nếu như trời giá rét thì sao, em gái?”
“Những Druid sẽ phải làm việc chăm chỉ hơn.”
Zanác cẩn thận quan sát gương mặt của Renner, thứ mà đã quá quen thuộc với anh.
Có thật là con bé không biết về nó không nhỉ? Zanac nghĩ.
Như Renner đã nói, các druid cấp cao có thể dùng phép thuật để tạo ra mưa tạm thời, do đó hạn hán có thể được xử lý. Tuy nhiên, anh nhớ được nghe từ Hầu tước Raeven, người bạn thân của mình, rằng ma thuật druid bất lực trước những cơn gió lạnh.
Đối với một đợt lạnh, thời tiết sẽ được duy trì trong suốt cả mùa. Để làm điều đó, một druid cấp cao phải được chỉ định cho mỗi làng. Nó chỉ đơn giản là không thực tế để thu thập một vài trăm druid cấp cao, thứ mà ngay từ đầu đã rất hiếm.
Trình độ kiến thức về ma thuật không phải là một phần của giáo dục phổ thông, vì vậy nó không được dạy ngay cả trong các gia đình quý tộc. Thậm chí cả trong hoàng tộc cũng vậy. Lý do duy nhất Hoàng tử Zanac biết được những gì về druids là vì anh ta đã chủ động tìm kiếm thông tin đó.
Việc các magic caster đã không nắm giữ bất kỳ địa vị nào trong Vương quốc có lẽ là điều đáng trách. Nếu nó giống như Đế chế nơi có một người vĩ đại như Ma thuật sư Tri-Arts tồn tại, thì đó có thể là một câu chuyện hoàn toàn khác. Tuy nhiên, Vương quốc lờ đi ma thuật và khao khát sự dũng cảm, những người kỵ binh mạnh mẽ đã ăn sâu vào văn hóa của họ. Một magic caster có khả năng thay đổi toàn cục không bao giờ xuất hiện.
Kết quả là, những quý tộc tin rằng ma thuật là hèn nhát trên chiến trường và đã truyền lại quan niệm đó cho các thế hệ tiếp theo. Sự thiếu hiểu biết về ma thuật đã biến thành sự khinh bỉ, và một vòng luẩn quẩn đã ra đời.
Đối với Zanac, ma thuật là một nghệ thuật có sức mạnh đáng kinh ngạc. Việc mọi người tránh xa nó do những quan niệm lạc hậu, nhàm chán sẽ có một ngày mà Vương quốc thua một cách vô điều kiện trong cuộc đấu tranh giành quyền lực với các nước láng giềng gần như trong vô vọng. Do đó, Zanac đã cân nhắc việc thuê một giáo viên, người am hiểu về phép thuật cho những đứa con tương lai của mình. Một số quý tộc sẽ làm theo một khi họ phát hiện ra hoàng tộc đang được giáo dục trong lĩnh vực đó, phải không?
Không, ngay cả khi không làm điều gì đó như thế, sự xuất hiện của Vua Pháp sư, người thi triển ma thuật mạnh mẽ, đã gây ra một sự thay đổi trong tâm trí của các người dân Vương quốc, quý tộc và những tầng lớp khác. Có lẽ thời đại mà mọi người đều muốn tìm hiểu về phép thuật cuối cùng đã đến.
Mặc dù thật đáng thất vọng khi được khởi xướng bởi một tác nhân bên ngoài, nhưng cuối cùng nó có lợi cho Vương quốc nên chúng được chấp nhận.
Xem xét tình trạng hiện tại của Vương quốc, việc Renner không biết là điều đương nhiên. Ngay cả một thiên tài cũng sẽ đi đến câu trả lời sai trên một lĩnh vực lạ lẫm. Tin tưởng mù quáng vào em gái mình có thể tỏ ra rất nguy hiểm.
Tuy nhiên, Renner rất thân với nhóm thám hiểm Adamantite Blue Roses, vì vậy việc có được thông tin chi tiết về phép thuật có lẽ không quá khó với cô. Có thật là em gái anh, một người có thể được mô tả là một người thông minh, biết về vấn đề này nhưng đã không bận tâm kiểm tra với các nguồn của mình?
Sau cùng thì, một lần nữa, Renner không có lý do để nói dối về một chuyện nhỏ như vậy. Có lẽ đó chỉ là một biểu hiện hiếm hoi về con người của cô ấy; nói cách khác, cô ấy là một kẻ ngớ ngẩn.
Rõ ràng là Renner không có hứng thú với ngai vàng, mục tiêu của cô dường như rất nhỏ đối với Zanac. Thật tốt hơn khi nói rằng mục tiêu của cô sẽ trở nên khó khả thi nếu cô lên ngôi. Ngay cả khi cô ấy âm mưu chống lại anh ta, nó sẽ không có lợi cho cô ấy.
“-Em gái, Giá rét thì rất khó để xử lý thậm chí với sức mạnh của các Druid.”
“Vậy sao? Nếu như vậy thì thật là không may. A! Nhưng vấn đề là ngũ cốc đúng không? Chúng ta có cả tá nguồn cung cấp vậy nên nó không phải là một vấn đề. Đó là một tin tuyệt vời, Oni-sama.”
Vẻ mặt của Zanac trái ngược hoàn toàn với nụ cười của Renner.
“Ngũ cốc, ý em là nó? Ta sẽ không muốn đụng vào chúng… em có chắc rằng chúng sẽ không biến người dân thành undead nếu như ăn quá nhiều chứ?”
Nếu như có ai đó đặt ra câu hỏi rằng “Có phải Vương Quốc có dư thừa ngũ cốc không?”, câu trả lời sẽ là có: một lượng cung ứng khổng lồ hiện đang nằm đợi trong nhà kho của các thương nhân. Nhưng, họ không nên đưa ra kế hoạch dựa vào chỗ ngũ cốc được nói đến đó, bởi vì căn bản chúng không thuộc về Vương Quốc.
Vương quốc Sorcerous, được cai trị bởi kẻ khủng bố là Sorcerer King, đã thuê những nhà kho đó từ các thương nhân của Vương quốc và đặt ngũ cốc ở đó. Chuyện như vậy chưa bao giờ xảy ra trong toàn bộ lịch sử Vương quốc.
Rõ ràng các thương nhân được phép bán ngũ cốc, nhưng giá của nó cao hơn một chút so với giá thị trường do thuế quan. Giá được đặt bởi Vương quốc Sorcerous mà không hề được đàm phán. Vì vậy, mọi người đã không mua bất cứ thứ gì và nó đã ngồi ở đó, chờ trong nhà kho.
Hiện tại, tài sản của Vương quốc không chảy vào Vương quốc Sorcerous, vì vậy thẳng thắn mà nói điều này không gây bất lợi cho Vương quốc. Tình hình hiện tại làm cho nó cảm thấy như mọi thứ đều ổn. Nhưng Zanac, đồng tình với Renner, đã nghĩ rằng đó là một phần của chiến lược của vương quốc Sorcerous.
“Thánh Quốc hiện tại cũng đang sử dụng chỗ ngũ cốc đó, vậy bản thân chúng là vô hại, đúng không?”
“Không, Có lẽ chúng muốn chúng ta nghĩ như vậy và chỉ có duy nhất chỗ ngũ cốc ở thủ đô bị yểm độc?”
Renner cười khổ.
“Anh không thật sự nghĩ như vậy đúng không?”
“Chà, ta đoán là không. Rốt cuộc thì chúng ta cũng đã kiểm tra chúng.”
Liên quan đến việc sử dụng các nhà kho ở thủ đô, tuyên bố chính thức của Vương Quốc Sorcerous là nó là để lưu trữ ngũ cốc được sử dụng làm viện trợ lương thực cho Thánh quốc. Rõ ràng kế hoạch đã được thực hiện để vận chuyển ngũ cốc đến Thánh quốc từ các nhà kho này.
 Về hậu cần:
Do thiếu sự bảo vệ cho các đoàn lữ hành, nếu họ bị tấn công bởi bọn cướp hoặc quái vật, trách nhiệm về đó sẽ thuộc về Vương quốc Sorcerous. Thuê lính đánh thuê sẽ là giải pháp rõ ràng, nhưng Vương quốc Sorcerous đề xuất chỉ cần cài đặt một lá cờ sẽ làm cho nó cực kỳ rõ ràng rằng những cỗ xe đó thuộc về họ, rõ ràng là một hình thức tự vệ. Vương quốc, muốn tránh những xung đột không cần thiết, đã đồng ý với các đề xuất của Vương quốc Sorcerous với điều kiện là undead của họ không được vào biên giới Vương quốc và phải nộp thuế quá cảnh. Bây giờ nhìn lại nó, chấp nhận nó chắc chắn là một quyết định sai lầm.
Về cơ bản, họ đã cho phép các đoàn lữ hành treo cờ Vương quốc Sorcerous diễu hành qua thủ đô của hoàng gia trong đoàn vận tải, đến tận bến cảng nơi chúng chuyển qua Thánh Quốc. Điều này cho thấy rõ ràng, đối với cả con mắt trong và ngoài nước, Vương quốc nhu nhược như thế nào so với Vương quốc Sorcerous. Mặc kệ thực tế Vương quốc Sorcerous đang nhiệt tình viện trợ, và những chuyến hàng đó liên tục và xuyên suốt cho đến ngày nay.
 Nếu một danh dự của một quốc gia bị mất đi từng chút một như thế này, sớm muộn Vương quốc sẽ phải lựa chọn giữa một cuộc nổi loạn hoàn toàn chống lại Vương quốc Sorcerous hoặc quỳ xuống phục tùng họ. Có giả thuyết rằng Đế quốc đã trải qua một cuộc tấn công như vậy và buộc phải chọn phương án sau. Nó có một âm mưu xảo quyệt, nhưng không thể chối cãi.
Điều tồi tệ hơn là thực tế họ đã làm điều này dưới danh nghĩa viện trợ nhân đạo, Vương quốc hầu như không thể từ chối.
Chúa Quỷ đã từng làm đảo lộn thủ đô của Vương quốc, kẻ mà cuối cùng đã bị đánh bại bởi Sorcerer King, Jaldabaoth, đã lãnh đạo một đội quân demihumans tấn công Thánh quốc. Khu vực phía Bắc đã bị xé nát và hầu như không thể nhận ra. So với thiệt hại gây ra cho Vương quốc, Thánh quốc phải chịu số phận tồi tệ hơn. Ít nhất là theo những gì Zanac nghe được.
Mặc dù nửa phía bắc của Vương quốc Thánh đã gần như bị phá hủy hoàn toàn, nhưng nửa phía nam của nó hầu như không bị chạm vào.
Sau khi Nữ hoàng qua đời và vị vua mới lên ngôi, cái chết của các quý tộc ở phía bắc đã gây ra tình trạng bất ổn chung trên vùng đất của họ, các quý tộc ở phía nam bắt đầu gây hấn trong nội bộ, và những sự cố tương tự khác gây ra khá nhiều rắc rối cho Thánh Quốc.
Các cuộc xung đột đồng thời khiến hai nửa của Thánh quốc đấu tranh giành quyền lực vì lợi ích riêng của họ. Kết quả là sự chậm trễ viện trợ cho người dân phía bắc, một số thậm chí không thể có được thực phẩm đáng tin cậy. Ân sủng cứu rỗi của họ là ngũ cốc được cung cấp bởi Vương quốc Sorcerous, ngũ cốc được vận chuyển từ kho của Vương Quốc đến Thánh Quốc thông qua các tuyến đường bộ và đường biển.
Thật sự là một kế hoạch tuyệt hảo, Zanac nghĩ.
Trong một tình thế ngặt nghèo như vậy, họ không có thời gian để kiểm tra xem liệu chỗ thực phẩm được đến từ đâu, thậm chí chúng còn đến từ một undead.
“Thay vào đó, nếu chúng ta cung cấp viện trợ thực phẩm, thiện chí mà Vua Pháp sư đã nhận được chắc chắn sẽ là của chúng ta. Nhưng… không có cách nào chúng ta có thể làm điều đó trong điều kiện hiện tại.”
Nếu trận chiến đó không bao giờ xảy ra thì sao?
Không, ở mức tối thiểu, nếu Jaldabaoth không cướp tất cả các loại tài nguyên trong cuộc hỗn loạn ở thủ đô hoàng gia, thì ít nhất họ sẽ ở vị trí tốt hơn so với hiện tại. Nếu họ là những người cung cấp viện trợ lương thực cho Thánh quốc, sẽ không có cách nào mà danh tiếng của Undead có thể tốt như bây giờ.
Nhưng đó không phải là những gì đã xảy ra. Sau khi nhận được tin về lễ đăng quang của vua mới, sứ thần ngoại giao do Vương quốc gửi đến đã bị đối xử lạnh lùng theo các báo cáo sau đó. Đây không phải là sự lạnh lùng do chính sách quốc gia đối nghịch với nhau giữa các nước láng giềng. Mối quan hệ giữa hai nước chưa bao giờ tồi tệ như thế này dưới triều đại của Nữ hoàng quá cố, Calca Bessarez.
Có lẽ các mối quan hệ đã bắt đầu đi xuống trước khi xảy ra tình trạng thiếu lương thực, mà là từ khi Vương quốc từ chối cung cấp hỗ trợ quân sự chống lại cuộc xâm lược của Jaldabaoth. Điều đó có thể đã giáng một đòn chí tử vào mối quan hệ của họ.
 Tất nhiên, gửi viện trợ tại thời điểm đó là hoàn toàn không thể.
Rốt cuộc, đó cũng là một thời điểm rối loạn đối với Vương quốc do những tổn thất nặng nề do phép thuật mạnh mẽ của Vua Pháp sư, Ainz Ooal Gown. Ngoài ra, họ đã mất một số chiến binh nổi tiếng nhất của họ, Đội trưởng Gazef Stronoff, nổi tiếng là người mạnh nhất trong toàn Vương quốc. Họ có thể viện trợ gì để chống lại một con quỷ mạnh như vậy vào thời điểm đó?
Bất cứ điều gì họ có thể nói bây giờ sẽ chỉ giống như một cái lời biện minh cay đắng từ một vương quốc vô tâm, nhưng bất kỳ quốc gia nào khác ở vị thế tương tự với Vương quốc nhận được lời cầu xin giúp đỡ như vậy cũng sẽ đáp lại theo cách tương tự. Chỉ có Vương quốc Sorcerous gửi cả viện trợ quân sự và kinh tế, nên Vương quốc mới bị so sánh.
Trên thực tế, Phía bắc Thánh Quốc đã nghiêng về Vương quốc Sorcerous theo các nhà ngoại giao.
”Vấn đề này đến vấn đề khác mà không có giải pháp gây ra sự chậm trễ trong việc phản ứng….”
Trong khoảng khắc khi mà cuối cùng anh có thể thấy được bức tranh lớn hơn thì lại có vấn đề lớn hơn tương ứng. Mặc dù điều này dường như là tổng hợp của nhiều sự trùng hợp, tình huống có thể mang lại cho người ta ấn tượng sai lầm rằng mọi thứ đều có sự liên kết.
“Không, có thể nào-“
 “Onii-sama!”
“Ôy!... Oy, em gái. anh có thể nghe rõ tiếng em mà, không cần phải hét lên.  Ta vẫn chưa già đâu.”
 “… bởi vì anh đã ngó lơ em gái của mình, người đã đứng ngay trước mặt anh để trôi đi trong suy nghĩ của riêng của mình, em sẽ tạo ra một số ký ức khó chịu cho anh như thế cho chừa. Hay là anh đang nghĩ về điều gì đó?”
“ Không có gì… chỉ là… có một chút là quá hoang tưởng.”
 Renner quay về phía anh, đôi mắt đầy thương hại,
 “Em không chắc lắm, nhưng chắc hẳn là như vậy. Anh nói về những điều tiêu cực mọi lúc, vì vậy, đương nhiên, mỗi một trong những tư tưởng của anh chắc chắn sẽ xoay quanh những tình huống xấu nhất.”
 Điều đó cũng hợp lý.
 "Có thể."
“Mhm, hẳn là như vậy…  Về chuyện Thánh Quốc, sự phân ly giữa miền bắc và miền nam có nghĩa là họ chỉ cách một cuộc nội chiến một bước, phải không? Nếu là trường hợp đó, thì bên nào sẽ thắng? Mặc dù phía bắc đã cạn kiệt và dường như không có khả năng chiến đấu nào cả…”
“Chà, có lẽ vậy. Việc một người nổi tiếng ở Phía Bắc chết là một nhân tố ảnh hưởng. Rốt cuộc, nữ paladin đó cũng đã chết...”
“Em không biết nhiều về điều đó. Có phải ai đó nổi tiếng không?”
 “Mhm. Từ những gì anh nghe được, họ nói rằng cô ta có thể sánh với Đội trưởng của chúng ta. Cô ta đã đến thăm Vương quốc của chúng ta một lần, thật là xấu hổ là chúng ta đã không thể gặp được.”
 Bỏ qua trình tự bình thường để ngay lập tức gặp mặt một sứ giả không chính thức là không phù hợp cho cả hai bên.
Gia đình hoàng gia sẽ bị coi thường nếu cuộc gặp đến quá sớm. Vào thời điểm các nhà ngoại giao đưa ra quyết định, họ đã rời khỏi thủ đô.
Nếu họ biết những gì họ làm bây giờ, họ đã thiết lập một cuộc họp với cô ấy bất kể chuyện gì. Có lẽ nó có thể giúp vương quốc có được một kế hoạch dự phòng cho tương lai.
“Hồi đó, phán đoán của em đã đúng về mặt ngoại giao. Nếu không phải vì em nói với ta không được làm gì tất cả mọi lúc, ta đã nghĩ rằng gặp bọn họ không phải là vấn đề lớn. Nếu nhà vua gặp họ ngay lập tức chắc chắn là không phù hợp, nhưng nếu một hoàng tử làm như vậy, nó sẽ ổn thôi.”
“Không phải oni-sama chính người đã tự mình đưa ra quyết định cuối cùng sao?…”
 Renner bĩu môi. Đó là một biểu hiện đủ dễ thương để dễ dàng chiếm được cảm tình của hầu hết đàn ông, vô số người đã trở thành nạn nhân của nó.
“Onii-sama là người kế vị ngai vàng hiện tại, nhưng không phải ai cũng tán thành đang núp sau bức rèm. Bất kỳ nguyên nhân có thể gây ra tin đồn, tuy nhỏ, phải được tránh. Nó sẽ gây rắc rối cho em rất nhiều nếu anh không thể kế vị. Oh và gây ra một cuộc nổi loạn ngay bây giờ cũng sẽ là một vấn đề. Nếu chuyện đó xảy ra, anh sẽ không thể thực hiện lời hứa của mình.”
“ Ừm, đúng là như vậy…”
 Cô ấy không hề che giấu ý định của mình, nhưng dù sao nó cũng rất thuyết phục.
“Thông thường, đây là cách mọi thứ diễn ra, Vương quốc Sorcerous đã cung cấp viện trợ cho phía Bắc THánh Quốc, nếu mọi việc diễn ra theo kế hoạch của họ, nó sẽ là một quốc gia dễ bị thao túng trong tay. Có nên thử liên lạc với miền nam?”
 Nếu phía bắc Thánh Quốc đang duy trì mối quan hệ thân thiện với Vương quốc Sorcerous, thì miền nam hẳn là phải xem Vương quốc Sorcerous là kẻ thù của họ. Nếu Vương quốc hình thành một liên minh với miền nam, thì có khả năng họ có thể nằm trong nỗ lực nào đó của kế hoạch vương quốc Sorcerous.
“Đúng thế, nhất định đó chiều hướng phát triển họ mong muốn. Có một lý do khác để 2 miền chống lại nhau, được gọi là giáo lý mới của Tiên Sinh Vô Diện, nó cũng không hề có lợi với Vương Quốc.”
“Aaaah, người đó…”
Kẻ Vô Diện [Faceless One]
Một biệt danh cho người bừng sáng lên sau sự hỗn loạn do Jaldabaoth gây ra. Mặc dù có vẻ như tên thật của cô đã được công khai, nhưng biệt danh thì được biết đến nhiều so với tên thật của cô.
Lời dạy của cô, được nhiều người lắng nghe trân trọng, đó là “sự yếu đuối mà không có ý định cải thiện bản thân là một tội lỗi, mọi người phải cố gắng hướng tới mục tiêu trở nên mạnh mẽ hơn.” Đó ít nhiều là một khái niệm dễ hiểu đối với hầu hết mọi người.
Mặc dù được truyền bá rộng rãi các giáo lý của cô ở phía bắc, nó không chỉ không phổ biến mà còn bị xa lánh ở phía nam.
Tuy nhiên, đây là kết quả có thể dự đoán được. Đối với giai cấp thống trị, loại tâm lý đó sẽ chỉ mời gọi sự bất ổn cho những người đứng đầu.
 Có lẽ đó là lý do chính tại sao các quý tộc ở miền nam, những người vẫn còn giữ được quyền lực của họ, và miền bắc đang xuống cấp nhanh chóng chĩa vào họng nhau.
Những gì được lãnh đạo bởi Facless One là một cộng đồng hơn là một tôn giáo. Bởi vì, Tứ đại thần vẫn được tôn thờ như thường lệ và các vấn đề với các tổ chức tôn giáo khác không bao giờ phát sinh. Cùng lúc đó, vị Vua mới đăng quang đã thông qua tổ chức này, đẩy xa hơn sự phân chia miền bắc và miền nam.
“… Theo lẽ thông thường, không lạ sao khi người đó phải giấu mặt?”
Rõ ràng Faceless One luôn luôn xuất hiện trước công chúng và đeo một chiếc mặt nạ.
Cơ quan ngoại giao được gửi từ Vương quốc cũng có những câu hỏi tương tự như Zanac liên quan đến Faceles One, vì vậy họ đã hỏi những người đi theo cô. Không quan trọng họ hỏi ai, mỗi câu trả lời của họ đều mơ hồ, như thể họ sẽ phá vỡ một số điều cấm kỵ khi họ phải trả lời trung thực.
Thật đáng ngờ.
 Bằng cách che giấu khuôn mặt của mình, không phải là cô ta sẽ tạo ra ấn tượng rằng cô đã làm điều gì đó không thể nói được trong quá khứ?
“Cha mẹ của cô ta là những chiến binh khá nổi danh. Nếu như cô ta tiết lộ gương mặt của mình thì chắc hẳn rằng nó sẽ nâng cao danh tiếng của cô hơn. Có khả năng nào là cô ta che giấu ngoại hình của bản thân vì đã nói dối về xuất thân của mình?”
“Tại sao ai đó phải lan truyền một lời nói dối nhàm chán đến như thế? Em không nghĩ được bất kỳ lợi ích nào từ việc che giấu ngoại hình của cô ấy nếu như trong trường hợp đó.”
“Đúng là như thế… hay có lẽ cô ta không phải là con người, mà là undead hay cái gì đại loại như vậy?”
“… Ý của anh là cô ta phục vụ dưới trướng của Sorcerer King?”
“Ta chỉ nghĩ rằng nếu như vậy, mọi thứ sẽ bắt đầu trở nên hợp lý hơn, đúng không?”
“Nó có thể giải thích được rất nhiều thứ, nhưng tại sao ai đó lại phải liều lĩnh bằng cách tạo sự nghi ngờ xung quanh bằng cách giấu vẻ ngoài của mình?”
“Điều đó cũng đúng… nhưng còn lý do gì khác có thể chấp nhận được việc ai đó che giấu vẻ ngoài của họ?”
“Cũng có thể cô ấy đã nhận được một số sự biến dạng khuôn mặt trong cuộc xâm lược của Jaldabaoth, nhưng sau đó nó đáng lẽ phải được điều trị bằng ma thuật. Trừ khi vết thương gây ra bởi một đồng bọn mạnh như Jaldabaoth và không thể được chữa lành bằng ma thuật hay thứ gì đó tương tự?”
“Chà, như thế còn khả thi hơn giả thuyết trước của anh, đặc biệt vì cô ấy là phụ nữ.”
Phơi bày vết sẹo trên khuôn mặt có thể có lợi theo nghĩa mọi người sẽ thông cảm với bạn nhiều hơn, nhưng điều đó chủ yếu phụ thuộc vào mức độ nghiêm trọng của vết thương.
“Dù gì đi nữa, ưu tiên hàng đầu của chúng ta là thu thập thông tin chi tiết về hoạt động bên trong của Thánh quốc. Hãy để kế hoạch hoạt động của chúng ta theo cách mà chúng ta có thể hỗ trợ ngay lập tức  phía nam nếu điều đó trở nên cần thiết.”
“Đó là tốt nhất.”
“Phía nam của chúng ta là Thánh Quốc, nơi mà một nửa đất nước đang thân thiết với Vương quốc Sorcerous và phía đông của chúng ta là Đế quốc, một chư hầu của Vương quốc Sorcerous. Điều này rất khó để lo liệu.”
“Đúng thế”
Ánh mắt của Zanac, vẫn dán vào Renner, người đã trả lời một cách thờ ơ.
“… Em khiến mọi thứ nghe thật đơn giản.”
“Ể? Nhưng còn gì để nói thêm về việc này? Tình hình là không thể phủ nhận rằng điều tồi tệ hơn nếu anh xem xét tình trạng hiện tại của các nước láng giềng. Khác với những gì Onii-sama đã nói cho đến nay, còn có vấn đề về các tổ chức ngầm phát triển và dai dẳng ở Vương quốc.”
“Em đang nói đến Tám Ngón đúng không? Gần đây đã có một số kẻ đã gây ra một mớ hỗn độn khắp nơi bằng ma túy. Rõ ràng, chúng đã thực sự trở nên tích cực trở lại? Nếu đó không phải là đối với Chúa Quỷ (Jaldabaoth) xuất hiện từ hư không, chúng ta có thể đánh bại Tám ngón tay xuống một hoặc hai chốt khác.”
Zanac thở dài.
Với việc mất Gazef Stronoff, chiến binh mạnh nhất Vương quốc, chính quyền đã thay đổi chính sách để tránh đối đầu trực tiếp với Tám ngón. Họ chỉ đơn giản là thiếu số lượng cá nhân mạnh mẽ cần thiết để giải quyết vấn đề.
Ngoại trừ một người.
Người đàn ông làm việc cho Renner, Brain Unglaus, có rất nhiều tiềm năng. Nhưng, người đàn ông đó chỉ trung thành với Renner, nên có lẽ không có cơ hội nào để anh ấy sẵn sàng phục vụ Zanac. Anh ta đã cố gắng để có được sự ưu ái với anh ta, nhưng dường như nó không có tác dụng gì với anh ta cả.
…Bản thân mình không có kế hoạch tự đảm nhận vai trò Đội Trưởng chiến binh, vì vậy, có lẽ tốt hơn để thúc đẩy đào tạo một người đủ tài năng cho việc đó. Chúng ta có nên huấn luyện anh ta trở thành một người mà xứng đáng với vị trí Đội Trưởng chiến binh không? It nhất mình muốn đưa cho anh ta thanh kiếm mà một phần trong kho báu của Vương quốc, nhưng cha sẽ không bao giờ cho phép điều đó.
Đối với cha anh, nhà vua, sự tồn tại của Gazef Stronoff đã quá quan trọng.
Họ nói trên cao thì cô đơn.
Biết rằng sẽ sớm đến lượt mình gánh gánh nặng này, Zanac, nhận biết về bản thân mình, đang dần nắm bắt được ý nghĩa thực sự của câu tục ngữ đó.
Là một người, mà sự tồn tại của Gazef Stronoff, giống như một ngọn lửa an ủi với người cha cô đơn của anh. Mặc dù có sự khác biệt đáng kể về tuổi tác giữa hai người, người ta có thể nói rằng họ thân thiết hơn bạn bè ở một số khía cạnh.
Vì cha mình có một người như thế trong đời, Zanac không thể làm gì khác ngoài cảm thấy ghen tị.
Là hoàng tử thứ hai, Zanac chưa bao giờ trải qua mức tình bạn đó trước đây. Anh trai của anh là người thừa kế lâu nhất, vì vậy không ai bận tâm hình thành mối quan hệ sâu sắc với một người chỉ đơn giản là đồ dự bị. Có lẽ họ đã cho rằng nó không đáng để mạo hiểm với radar của Hầu tước Boullope, bằng cách kết bạn với một kẻ cạnh tranh trong tương lai.
 Người duy nhất mà Liên lạc giữ liên lạc với anh ta là Hầu tước Raeven, có lẽ vì lo lắng cho tương lai của Vương quốc. Thậm chí sau đó, mối quan hệ của họ gần gũi hơn nhưng với vai trò là người ủng hộ lẫn nhau hơn là bạn bè; kết quả là, Zanac đã phải kìm nén khá nhiều sự chán nản.
Anh ấy sẽ cô đơn đến hết đời chứ?
 Zanac lắc đầu, gạt cảm xúc tiêu cực sang một bên. Renner nhìn lại anh ta như thể cô đang nhìn vào một mật mã.
Cứ lờ cô ta đi, Zanac.
Nói về Brain, khoảnh khắc Zanac lên ngôi vua, hành động đầu tiên của anh có thể là lấy lại bốn báu vật của Vương quốc từ cha mình.
Mặc dù anh không chắc cha mình có giao chúng dễ dàng như vậy hay không, nhưng điều bắt buộc là anh phải giao phó kho báu cho Brain, nếu không, đó sẽ là một sự xúc phạm đối với những hy sinh mà anh ta đã làm.
 Anh ta không phải là đội trưởng của đội quân chiến binh Vương Quốc, anh ta chỉ là cấp dưới của Renner, một người nông dân không có tiếng nói. Nếu kho báu của Vương quốc được trao cho anh ta, sẽ không còn nghi ngờ gì nữa, giới quý tộc sẽ có những ý kiến trái chiều chống lại nó.
Thậm chí như thế.
“Sẽ như thế nào nếu như chúng ta chỉ  việc tuyên bố rằng chúng ta có ý định trở thành chư hầu của vương quốc Sorcerous?”
Mục tiêu của Renner là sống hết mình trong một trang viên nhỏ với Climb, điều vẫn có thể đạt được ngay cả khi họ trở thành một quốc gia chư hầu. Không, nó có thể an toàn hơn khi nói rằng nếu giá trị của hoàng tộc giảm, nó sẽ có tác động ngược lại đến sự an toàn cá nhân của họ. Có lẽ gợi ý Renner sẽ tạo ra kết quả tốt nhất cho cô ấy.
“Hừm!” Zanac chế giễu đề xuất của Renner, “Tình trạng của các vấn đề nội bộ của nước ta và của Đế chế là hoàn toàn khác nhau. Nội chiến sẽ xảy ra thời điểm chúng ta đề nghị nó.”
Dưới sự lãnh đạo của Hoàng đế đẫm máu, Đế quốc vững chắc như một tảng đá. Các quý tộc bất đồng đã bị thanh trừng từ lâu, đó là lý do tại sao khi họ chọn trở thành một quốc gia chư hầu, không có bất kỳ sự phản đối nào. Mặc kệ thực tế rằng Đế chế chưa từng nếm trải hương vị từ cơn thịnh nộ của Vương quốc Sorcerous. Thậm chi khi bên trong họ chán ghét thỏa thuận đó, thì nó cũng không như thể làm gì khác nếu như họ muốn tìm kiếm quả báo. Đế chế có một sự hiểu biết rõ ràng về chính xác Vương quốc Sorcerous đáng sợ như thế nào. Vương quốc, tuy nhiên, đã ở trong một tình huống khác.
Đến bây giờ, Vương quốc đã bị chia rẽ giữa phe Hoàng gia, phe quý tộc, độc lập và một phe mới được thành lập sau trận chiến đó. Sự phân bổ quyền lực giữa bốn phe là khoảng 3: 3: 2: 2.
Rắc rối nhất trong số họ là phe mới. Nó bao gồm chủ yếu là những người đàn ông dự bị, những người thuộc gia đình quý tộc đã mất cả đầu lẫn người kế vị, những người đàn ông có được quyền lực không dành cho họ.
Các thành viên khác thiếu sự nhạy cảm chung được mong đợi của tầng lớp quý tộc và không tôn trọng các quy tắc bất thành văn. Kết quả là, nhiều người trong số họ thiếu tính liêm chính và cách cư xử. Các báo cáo gián điệp cho thấy hơn một vài người trong số họ đã say xỉn với quyền lực.
Họ là căn bệnh ung thư của quốc gia này.
Tuy nhiên, vì họ có quyền tự trị trong vùng đất của mình, nên họ không thể làm gì được trừ khi họ vi phạm luật pháp của Vương quốc. Ngay cả khi họ có làm, không có gì đảm bảo về việc các phe phái khác sẽ phản ứng thế nào khi các vũ lực từ hoàng gia được thực thi. Đây không còn là thời kỳ tiền chiến tranh khi phe hoàng gia chiếm thế thượng phong trong quyền lực chính trị.
 Tuy nhiên, đề xuất chư hầu của Renner không hoàn toàn nằm ngoài câu hỏi. Nó có thể được xem xét nếu tình hình đã thay đổi mạnh mẽ.
“Không, điều đó sẽ không xảy ra. Sẽ không có bất kỳ cuộc nội chiến nào nổ ra cả, Oni-sama.”
Renner đáp lại sau đó một cách trôi chảy.
Đừng có lừa ta, Zanac nghĩ.
Mặc dù anh có thể nói rằng cô ấy không nghiêm túc, nhưng đó không phải là vấn đề ngay cả khi Zanac đủ ngu ngốc đến thế nào đi nữa. Zanac đã học cách nhìn xuyên bộ mặt cô từ lâu.
Chính vì lý do này mà những người phụ nữ như cô không nên tin tưởng.
Giá như Elias trở lại.
Zanac bỗng cảm thấy một cảm giác cô đơn tận sâu trong tim mình. Mặc dù anh ta không thể gọi Hầu tước Raeven là bạn, ông ta vẫn là người chia sẻ mối quan tâm của Zanac với Vương quốc. Zanac lo ngại bởi thực tế là họ có thể không còn có thể làm việc bên cạnh nhau nữa, vì những người thay thế Hầu tước trong tay đều là những kể đại diện tài năng nhưng cũng không thể kiểm soát được.
 Zanac quay sang đối mặt với Renner một cách tự phụ, như thể làm như vậy sẽ giúp anh ta thoát khỏi nỗi buồn.
“Nhưng mà, ta tìm ra rằng khó mà tin được Đế Chế chính xác sẽ nhập khẩu hàng hóa từ Vương quốc Sorcerous.”
“… Chà, thật khó xử cái cách anh thay đổi chủ đề, nhưng em không để bụng đâu… hừm, Những thứ đó không phải tệ với một quốc gia chư hầu như Đế Chế, đúng không?”
Đa số hàng hóa được xuất khẩu từ Vương QUốc Sorcerous sang Đế Chế để đem lại doanh thu cho họ là những sinh vật undead.
Rõ ràng là chúng được phân loại bằng các danh mục như lao động phổ thông, dịch vụ quân sự, chuyển phát hàng hóa, vân vân và vân vân.
“Oy Oy, Chúng ta đang nói về undead, nhớ chứ? Kẻ thù của những sinh vật sống?”
“Nhưng mà chúng không cần phải có nhu yếu phẩm và không biết mệt mỏi. Thẳng thắn mà nói, chúng là loại công nhân tốt nhất mà anh có thể hy vọng. Anh nói đúng khi nghĩ rằng việc nhập Undead của Sorcerer King vào đất nước chúng ta sẽ gặp nhiều rủi ro vì về cơ bản, chúng ta sẽ cho phép một người lính quốc gia khác vào đất của chúng ta. Nhưng mặt khác, nó cũng là một cử chỉ cho Vương quốc Sorcerous rằng chư hầu của nó không có gì để che giấu chúng. Về cơ bản, họ đã trao lại một đầu dây xích của họ đặt lên Vương quốc Sorcerous”
Renner ngẩng đầu lên trần nhà.
“theo cách nào đó, đây là một thái độ đáng ngưỡng mộ mà chúng ta có thể học hỏi. Đó là một cách tốt để cho thấy rằng họ có thể dễ dàng đe dọa chúng ta.”
 “Đúng thế, nếu một cấp trên không thể tin tưởng vào cấp dưới của họ, thì chắc chắn họ sẽ yên tâm hơn khi nắm vững những điểm yếu của chúng. Ta có thể phần nào hiểu được hành động của Đế chế nếu ta nhìn nó từ quan điểm đó. Dường như E-Rantel và quốc gia người lùn ở vùng núi Azerlisia đã khởi xướng quan hệ thương mại. Họ đang trao đổi những undead khai thác và nguyên liệu thô cho quặng và thiết bị canh tác chất lượng cao được làm từ người lùn”.
Đây là theo thông tin mà họ đã nhận được từ điệp viên của họ ở ERantel, người đã gặp một số người lùn.
“Vận chuyển hàng hóa trong phạm vi núi Azerlisia có thể được xử lý đơn giản bởi xác sống. Rõ ràng chi phí vận chuyển và nhân công về cơ bản là không đáng kể, vậy nên họ mua rẻ hơn từ những người lùn so với từ chúng ta.”
 "Đúng rồi."
“À phải rồi - Có phải chúng ta đang từ bỏ kế hoạch thành lập liên minh với Hội đồng Nhà nước?”
 “À đúng thế, hiện tại đang tiến triển, nhưng tình hình không được tốt lắm. Mặc dù một Chúa tể rồng đã đồng ý với nó, chúng ta vẫn cần thêm thời gian để thuyết phục các đại diện của các chủng tộc khác. Thậm chí nếu như việc này có thất bại, triển vọng về một liên minh sẽ không bị loại trừ hoàn toàn, điều đó đã được nói rất nhiều.”
 Điều đó chỉ đúng một phần.
Liên minh chống Vương quốc Sorcerous đang hình thành với tốc độ ốc sên bò, nhưng dù sao thì tiến trình vẫn suôn sẻ. Họ đang ở giai đoạn dựa vào sự hào phóng và đoàn kết của các quốc gia khác để hy vọng họ ký hiệp ước củng cố lẫn nhau bằng mọi giá, nói cách khác, đó là một mối quan hệ không đáng tin cậy mà không có thỏa thuận bằng văn bản. Một cái gì đó như thế không thể được công bố công khai như một liên minh.
Đơn giản là có quá nhiều việc phải làm để hình thành một liên minh chặt chẽ, họ sẽ cần ít nhất vài tháng để sắp xếp nó.
“Vậy sao?... Sẽ thật tuyệt nếu chúng ta có thể thành lập một liên minh quân sự càng sớm càng tốt. Giờ thì, Onii-sama, khi nào anh có kế hoạch lên ngôi? Em cảm thấy như đó là khoảng thời gian để anh thực hiện lời hứa của mình”.
 Lời hứa trong câu hỏi là Renner sẽ làm việc cùng với Zanac để đổi lấy một trang viên sống bí mật với Climb, cũng như được phép làm như vậy.
“Về điều đó, chỉ cần chờ một thời gian nữa. Chắc chắn em đã biết làm thế nào các đề xuất không chính thức đang được xử lý sớm? Ta đã nói chuyện với cha của chúng ta và chúng ta đã quyết định chờ đợi ông đưa ra chính sách lớn cuối cùng trước khi thực hiện bất kỳ động thái nào.”
 Nếu nhà vua phạm một sai lầm chết người trong việc quản lý nhà nước, ông ta sẽ chịu trách nhiệm và thoái vị. Nếu ông ta không phạm sai lầm, ông ta sẽ chỉ đề xuất ngày càng nhiều chính sách được thiết kế để làm đảo lộn giới quý tộc, cho phép hoàng tử có cơ hội đề xuất các biện pháp nhằm giảm bớt sự bất mãn của họ.
Nhà vua sau đó sẽ thoái vị trong một ân huệ để giành được sự ưu ái của các quý tộc cho anh ta. Mặc dù sự kỳ thị có thể để lại cho triều đại vua già, nhưng lợi ích cho hoàng gia vượt xa những bất lợi.
“Nói đến chuyện đó, trại trẻ mồ côi hiện sao rồi? Em có dự định lại nấu món gì đó không? Em có cần sự hỗ trợ tài chính không?”
“Không cần thiết, tiền phụ cấp của em đủ để nó vận hành.”
Có đâu đó khoảng 50 đứa trẻ hiện giờ.
Đây là một con số đáng kể, có lẽ là lớn nhất trong số các trại trẻ mồ côi ở Vương quốc. Mặc dù vậy, Renner đã không tìm kiếm sự hỗ trợ từ bên ngoài trong việc điều hành các hoạt động của trại trẻ mồ côi, vốn được tài trợ hoàn toàn thông qua ví bí mật của cô. Mặc dù là công chúa thứ ba, tiền trợ cấp của cô không nhiều, nhưng nó đã tăng lên đáng kể sau khi hai chị gái của cô kết hôn. Nó chắc chắn không thể tự mình tài trợ cho trại trẻ mồ côi, nhưng việc cắt giảm số lượng người giúp việc có vẻ đã cho phép cô thực hiện điều đó.
Bây giờ anh nghĩ về nó, em gái anh dường như chỉ mặc một bộ quần áo.
Hoàng tộc không bao giờ nên làm điều đó, nó làm cho giới quý tộc coi thường họ. Zanac cảm thấy hơi khó chịu nhưng cũng tự hào rằng Renner biết cách tiêu tiền của mình một cách khôn ngoan.
“Hùm Em có muốn anh chia một chút thu nhập của anh cho em không? Rốt cuộc thì trại trẻ mồ côi đã tạo một ấn tượng tốt trong mắt những người dân.”
“Em không thể chấp nhận nó.”
Sự từ chối của cô không được quả quyết lắm.
“Nếu có những đứa trẻ xuất sắc trong trại trẻ mồ côi, em dự định sẽ đưa chúng đến trang viên. Em sẽ không cho phép anh lấy bất kỳ lực lượng lao động tiềm năng nào của em~”
“À, ra kế hoạch của em là thế?...”
“Chính xác, Em đã yêu cầu Brain-san giúp đào tạo chúng về kiếm thuật. chúng cũng nên bắt đầu đi học sớm. Những nỗ lực của em để nuôi dưỡng chúng vừa mới bắt đầu.”
“Vậy thì còn những đứa trẻ không quá xuất sắc thì sao?”
“Ngay cả khi chúng chỉ có thể làm các phép tính đơn giản hoặc viết, sẽ có một công việc đang chờ chúng ở đâu đó. Mọi thứ sẽ diễn ra tốt đẹp.”
“Vì vậy, Em sẽ ổn với nó nếu anh lấy phần còn lại?”
“Nếu anh làm điều đó sẽ làm em rất hạnh phúc. Em sẽ không phải lo lắng rằng một số trẻ em sẽ bị bỏ lại –“
 Giọng Renner bị gián đoạn bởi âm thanh của một ai đó gõ cửa dữ dội.
“ – Gì thế, chuyện gì đang xảy ra? Cái gì loạn vậy?!
Ngay khi Zanac lên tiếng, cánh cửa đột nhiên mở ra.
“Bệ Hạ! Trường hợp khẩn cấp!"
Một quý tộc mặc trang phục triều đình quen thuộc chạy vào phòng. Ông là một trong những quan chức phụ trách các vấn đề nội bộ. Nắm chặt trong tay anh là một mảnh giấy da.
"Chuyện gì đã xảy ra?!"
Zanac đưa mắt nhìn vào tờ giấy được đưa cho anh ta và một biểu cảm ngạc nhiên có thể thấy trên khuôn mặt anh ta. Như thể anh không thể hiểu nội dung của nó. Không, nó giống như anh ta không thể tin được.
 "Chuyện gì vậy?"
 Zanac không đủ sức để trả lời, thay vào đó, anh chỉ đưa tờ giấy da cho Renner trong im lặng. Và sau đó-
“Hả?”
Âm thanh mà cô tạo ra không giống với cô ấy thường ngày, nghe có vẻ như cô ấy hoàn toàn chết lặng.
 Ôi nhìn kìa, con bé phơi bày mặt con người một lần nữa. Zanac cười toe toét theo cách như thể anh vừa chịu thua tuyệt vọng.